Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chiến sĩ trẻ ở Trung đoàn 174

Những ngày đầu khoác áo lính, người chiến sĩ trẻ quê Cao Bằng vẫn còn mang trong mình nhiều nét hồn nhiên của tuổi thiếu niên. Rời bản làng, anh bước vào môi trường quân đội với một hành trang giản dị: tình yêu gia đình, ký ức quê hương và ý thức phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Khi được biên chế về Trung đoàn 174, anh bắt đầu một chặng đường rèn luyện mới.

Cao Bằng11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chiến sĩ trẻ ở Trung đoàn 174

Những ngày đầu khoác áo lính, người chiến sĩ trẻ quê Cao Bằng vẫn còn mang trong mình nhiều nét hồn nhiên của tuổi thiếu niên. Rời bản làng, anh bước vào môi trường quân đội với một hành trang giản dị: tình yêu gia đình, ký ức quê hương và ý thức phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Khi được biên chế về Trung đoàn 174, anh bắt đầu một chặng đường rèn luyện mới.

Ở đây, mọi thứ đều khác với cuộc sống trước kia.

Ngày trong quân ngũ bắt đầu từ rất sớm. Công việc được sắp xếp theo giờ giấc, mỗi người đều phải thực hiện đúng quy định. Những điều tưởng như nhỏ nhất cũng đòi hỏi sự nghiêm túc.

Ban đầu, anh không tránh khỏi bỡ ngỡ.

Có những buổi huấn luyện khiến đôi chân mỏi nhừ. Có những nội dung anh phải học đi học lại mới nhớ. Có lúc vì còn trẻ và thiếu kinh nghiệm, anh chưa thực hiện công việc thật tốt.

Nhưng thay vì nản lòng, anh cố gắng quan sát những người đi trước.

Anh học cách gấp chăn màn, giữ gìn quân trang, sắp xếp công việc và phối hợp với đồng đội. Anh hiểu rằng trong quân đội, mỗi người đều là một mắt xích của tập thể.

Một người làm chưa tốt có thể ảnh hưởng đến cả nhóm.

Từ đó, anh tự nhắc mình phải cẩn thận hơn.

Những người đồng đội cũng giúp anh trưởng thành.

Người chỉ huy nghiêm khắc khi cần thiết, nhưng luôn nhắc nhở để anh tiến bộ. Những người lính lớn tuổi hơn chỉ cho anh từng việc nhỏ. Dần dần, chàng trai Tày không còn là người mới rụt rè ngày nào.

Anh trở nên tự tin hơn.

Kỷ luật hơn.

Và biết suy nghĩ trước khi hành động.

Điều đáng nhớ nhất đối với anh không chỉ là những giờ huấn luyện, mà còn là tình đồng đội.

Trong đơn vị, mỗi người đến từ một quê hương khác nhau. Họ có những câu chuyện riêng, những giọng nói và phong tục khác nhau. Nhưng khi cùng khoác lên mình bộ quân phục, những khác biệt ấy dần được nối lại bằng tình đồng chí.

Buổi tối sau giờ công việc, họ kể cho nhau nghe chuyện quê nhà.

Người nhớ đồng bằng.

Người nhớ miền núi.

Người nhớ cha mẹ.

Người nhớ những ngày còn ở trường.

Anh cũng kể về bản làng Cao Bằng, về những ngọn núi và con suối nơi mình lớn lên.

Những câu chuyện ấy khiến người chiến sĩ trẻ hiểu rằng phía sau mỗi bộ quân phục là một gia đình, một quê hương và những người đang đặt niềm tin vào người lính.

Chính điều đó khiến anh càng có ý thức hơn về trách nhiệm của mình.

Thời gian trôi qua, người thanh niên tuổi mười sáu ngày nào dần thay đổi.

Anh không còn chỉ nghĩ đến việc làm sao để mình hoàn thành công việc. Anh bắt đầu nghĩ đến việc làm sao để hỗ trợ đồng đội, làm sao để không ảnh hưởng đến tập thể và làm sao để xứng đáng với niềm tin của gia đình.

Trung đoàn 174 vì thế trở thành một phần quan trọng trong quá trình trưởng thành của anh.

Nơi đây dạy anh nhiều điều mà sách vở không thể dạy hết: kỷ luật, ý chí, tinh thần tập thể và trách nhiệm.

Sau này, khi nhìn lại những ngày đầu ở Trung đoàn 174, anh có thể nhớ những buổi huấn luyện vất vả, những lần bị nhắc nhở và những đêm nhớ nhà.

Nhưng trên tất cả, anh nhớ mình đã trưởng thành như thế nào.

Từ một chàng trai của bản làng, anh từng bước trở thành người chiến sĩ biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những khó khăn của bản thân.

Và đó chính là ý nghĩa sâu sắc nhất của những năm tháng tuổi trẻ trong quân ngũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn