Bài viết

Người Chiến Sĩ Trẻ Và Cây Bút Chì

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1971, trên tuyến đường Trường Sơn, chiến sĩ Nguyễn Văn Hải vừa tròn hai mươi tuổi. Anh quê ở một làng nhỏ bên dòng sông Mã, Thanh Hóa. Trước ngày nhập ngũ, người em gái út đã tặng anh một cây bút chì nhỏ chỉ dài bằng ngón tay út.

Cô bé cười:

– Anh nhớ viết thư về cho em nhé.

Hải xoa đầu em:

– Anh sẽ viết thật nhiều.

Không ai ngờ rằng cây bút chì ấy lại theo anh suốt những năm tháng chiến tranh.

Đơn vị của Hải thường xuyên hành quân qua những cánh rừng già Trường Sơn. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm vượt dốc, băng suối.

Cuộc sống thiếu thốn đủ bề.

Có lúc cơm không đủ ăn.

Có lúc nhiều ngày liền phải ngủ dưới mưa rừng.

Nhưng trong ba lô của Hải luôn có một cuốn sổ tay nhỏ và cây bút chì năm nào.

Mỗi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh lại tranh thủ ghi vài dòng nhật ký.

"Ngày 15 tháng 8 năm 1971.

Hôm nay đơn vị vượt dốc Ba Thang. Một đồng đội bị sốt rét nhưng vẫn cố gắng hành quân. Mọi người thay nhau cõng bạn."

"Ngày 2 tháng 10 năm 1971.

Mưa lớn suốt đêm. Đường lầy lội. Nhưng đoàn xe vẫn đến nơi an toàn."

Những dòng chữ giản dị ấy ghi lại cuộc sống của người lính giữa chiến trường.

Một lần, đơn vị Hải bị máy bay địch oanh tạc dữ dội.

Bom nổ liên tiếp.

Khói lửa mịt mù.

Sau trận bom, nhiều đồ đạc bị thất lạc.

Khi kiểm tra ba lô, Hải thở phào vì cuốn sổ và cây bút chì vẫn còn nguyên.

Người bạn thân tên Dũng cười:

– Cậu quý cái bút chì hơn cả khẩu súng à?

Hải cũng cười:

– Khẩu súng giúp mình chiến đấu hôm nay. Còn những trang nhật ký sẽ kể lại cho mai sau.

Dũng gật đầu.

Từ đó, mỗi khi có chuyện đáng nhớ, anh lại nhắc:

– Hải, nhớ ghi vào sổ nhé!

Cuối năm 1972, đơn vị tham gia một trận đánh lớn.

Cuộc chiến kéo dài nhiều ngày.

Khi trận đánh kết thúc, Dũng đã hy sinh.

Tối hôm ấy, Hải ngồi lặng trước ngọn đèn dầu nhỏ.

Anh mở cuốn sổ.

Cây bút chì run run trên tay.

Anh viết:

"Ngày 18 tháng 12 năm 1972.

Hôm nay Dũng đã đi xa. Cậu ấy vẫn cười trước lúc xung phong. Tôi sẽ nhớ mãi người bạn của mình."

Những giọt nước mắt rơi xuống trang giấy.

Đó là lần đầu tiên cây bút chì ghi lại nỗi đau của chiến tranh.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng.

Hải may mắn trở về quê hương.

Trong ba lô cũ kỹ vẫn còn cây bút chì đã mòn gần hết.

Người em gái năm nào giờ đã trưởng thành.

Cô xúc động khi nhìn thấy cuốn nhật ký.

– Anh vẫn giữ cây bút này sao?

Hải mỉm cười:

– Vì đây là món quà quý nhất anh mang theo suốt chiến tranh.

Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được trao tặng cho bảo tàng địa phương.

Người ta ngạc nhiên khi biết hàng trăm trang ghi chép đều được viết bằng một cây bút chì nhỏ bé.

Trong lễ trao tặng, Hải nói:

– Cây bút này không chỉ viết về tôi. Nó viết về cả một thế hệ thanh niên đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.

Mọi người lặng im xúc động.

Bởi trong cây bút chì ngắn ngủi ấy là cả tuổi trẻ.

Là tình đồng đội.

Là những giấc mơ còn dang dở.

Và là ký ức không bao giờ phai mờ của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn