NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẺ VỚI MỆNH LỆNH “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN”
Anh hùng, Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân (1934–1964)
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của ông trải qua những năm đất nước còn chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp. Năm 1949, khi mới 15 tuổi, Nguyễn Viết Xuân tham gia cách mạng và được giao nhiều nhiệm vụ phục vụ kháng chiến.
Năm 1952, ông nhập ngũ. Từ một chiến sĩ, Nguyễn Viết Xuân từng bước trưởng thành trong quân đội, tham gia nhiều chiến dịch và đảm nhiệm công tác chính trị. Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông tiếp tục ở lại quân đội, được đào tạo và rèn luyện để trở thành cán bộ chính trị.
Năm 1964, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ngày càng ác liệt. Đơn vị của Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ vùng trời miền Bắc.
Ngày 18/11/1964, máy bay Mỹ bất ngờ tiến công trận địa của đơn vị. Trận chiến diễn ra quyết liệt. Trong lúc chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng vào chân. Nhưng thay vì rời khỏi trận địa, ông yêu cầu đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Trong giờ phút hiểm nguy ấy, Nguyễn Viết Xuân đã động viên bộ đội giữ vững trận địa. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” được nhắc lại như biểu tượng về tinh thần chiến đấu kiên cường của ông.
Nguyễn Viết Xuân hy sinh ngày 18/11/1964, khi mới 30 tuổi.
Sau khi ông hy sinh, hình ảnh người cán bộ chính trị bị thương nhưng vẫn động viên đồng đội chiến đấu đã trở thành biểu tượng lớn trong quân đội và phong trào thanh niên thời kỳ chống Mỹ.
Điều đáng nhớ ở Nguyễn Viết Xuân không chỉ là câu nói nổi tiếng, mà là thái độ của một người chiến sĩ trước thời khắc sinh tử. Khi sự sống của bản thân bị đe dọa, ông vẫn nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội.
Một con người đã nằm lại ở tuổi 30, nhưng tinh thần của ông đã trở thành nguồn động viên cho biết bao thế hệ.



