Cựu chiến binh

Người chiến sĩ Trung kiên của đơn vị C1,E66,F10, Quân đoàn 3

ký ức của người lính đơn vị C1,E66, F10, Quân đoàn 3

Lào Cai02/12/2025Đoàn xã Chiềng Ken (xã Chiềng Ken)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đất Chiềng Ken hiền hòa, nhắc đến những người lính đã đi qua chiến tranh, không ai không biết đến Cựu chiến binh Triệu Tiến Tài, người con của thôn Khe Cóc, sinh năm 1956, một đời bình dị nhưng chứa đựng cả bầu trời ký ức về những năm tháng chiến đấu gian khổ và hào hùng.

Tuổi trẻ bước vào quân ngũ

Tháng 10 năm 1974, khi mới chưa tròn 18 tuổi, Triệu Tiến Tài cùng nhiều thanh niên trong xã lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Từ người con trai miền sơn cước mộc mạc, ông trở thành chiến sĩ của Đại đội 1 (C1), Trung đoàn 66 (E66), Sư đoàn 10 (F10), Quân đoàn 3, lúc bấy giờ thuộc tỉnh Bắc Thái.

Ngày nhận quân phục, ông Tài vẫn còn nhớ như in:
Tôi chỉ có hai bàn tay trắng và một trái tim biết yêu đất nước. Lúc ấy, chỉ biết rằng Tổ quốc gọi thì mình đi”.

Vậy là từ Khe Cóc, anh vào đơn vị, bắt đầu chuỗi ngày huấn luyện gian khổ: chạy bộ hàng chục cây số, luyện ngắm bắn, đào công sự ngay dưới trời mưa tầm tã. Những vất vả ấy đã rèn cho anh ý chí thép của một người lính thực thụ.

Ra trận - những ngày tháng không thể quên

Năm 1975, đơn vị ông được điều sang thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả trên chiến trường Lào - nơi tình hữu nghị Việt - Lào gắn kết bằng xương máu của biết bao thế hệ.

Những cung đường Trường Sơn khốc liệt

Để sang Lào, đơn vị hành quân bộ qua những dãy núi hiểm trở. Đêm ngủ rừng, ngày vượt dốc, có hôm chỉ ăn cơm nắm với muối rang nhưng vẫn giữ vững tinh thần.
Ông Tài kể:
“Có những lúc sốt rét run cầm cập, chân phồng rộp, nhưng nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến nhiệm vụ, là lại cứ thế bước tiếp.”

Trên chiến trường bạn Lào

C1 - E66 - F10 được giao nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận chuyển, phối hợp với bộ đội Lào chống lại các toán quân địch quấy phá. Những trận đánh ở vùng rừng núi Hủa Phăn, Xiêng Khoảng, Sầm Nưa luôn là thử thách sinh tử:

“Có trận đánh kéo dài suốt 2 ngày 1 đêm, Có lúc ăn lương khô chia từng nắm, Có đêm phải ngâm mình dưới suối để tránh pháo sáng, Có đồng đội ngã xuống ngay bên hầm chiến đấu”

Ông Tài nhớ mãi hình ảnh người bạn thân - chiến sĩ Lò Văn Phấn - đã nằm lại trên đất bạn:
“Phấn đi trước tôi chỉ vài bước, tiếng nổ vang lên… Tôi chạy đến, nhưng chỉ kịp cầm tay nó, nghe nó thều thào: ‘Tài ơi, về được thì thắp hộ tao nén nhang…’”
Đó là ký ức theo anh suốt cuộc đời.

Tình quân dân Việt - Lào

Cũng trong gian khổ ấy, ông Tài và đồng đội được nhân dân Lào che chở, giúp đỡ từng chén nước, bó rau.
“Chúng tôi coi dân là gốc, dân lại xem bộ đội như con. Có cụ già lúc chia tay còn dúi vào tay tôi mấy quả bí đỏ, bảo để ‘ăn cho có sức đánh giặc’…”

Những năm tháng ấy đã tạo nên sợi dây nghĩa tình sâu nặng mà anh luôn xem là may mắn của đời mình.

Hoàn thành nhiệm vụ - trở về quê hương

Sau hơn 5 năm thực hiện nghĩa vụ quốc tế, ngày 29/12/1979, Triệu Tiến Tài được xuất ngũ, trở về với quê hương Chiềng Ken. Trở lại với gian nhà nhỏ ở Khe Cóc, anh gác lại ký ức chiến trường để bắt đầu cuộc sống mới.

Không có điểm tựa nào ngoài sự kiên cường của người lính, anh lao vào làm kinh tế: Khai hoang đất rừng trồng ngô, lúa, Nuôi gia súc, gia cầm ổn định cuộc sống .Gương mẫu đi đầu trong các phong trào của thôn, xã

Ông luôn nhắc mình:
“Hòa bình có được đâu dễ. Mình phải sống cho xứng đáng với đồng đội đã nằm lại.”

Tấm gương sáng ở thôn Khe Cóc

Ngày nay, dù tuổi đã ngoài 60, Cựu chiến binh Triệu Tiến Tài vẫn giữ tác phong quân ngũ:

- Sống mẫu mực, chân thành

- Vận động bà con giữ gìn đoàn kết

- Tham gia tích cực công tác Hội Cựu chiến binh

- Luôn giáo dục con cháu chăm chỉ, sống nghĩa tình, biết ơn nguồn cội

Ông cũng thường được mời kể chuyện truyền thống cho thanh niên xã Chiềng Ken, giúp các bạn trẻ hiểu hơn giá trị của hòa bình, tự do.

Một đời cống hiến thầm lặng

Cuộc đời của Cựu chiến binh Triệu Tiến Tài không ồn ào, không phô trương, nhưng chất chứa sự hy sinh thầm lặng của một thời tuổi trẻ gửi lại chiến trường Lào.

Ông là đại diện tiêu biểu cho lớp người “bình dị mà cao quý”, người đã góp phần làm nên trang sử vẻ vang của quân đội Việt Nam anh hùng.

Hôm nay, khi nhìn mái nhà nhỏ ở Khe Cóc, thấy mái tóc ông đã bạc trắng, chúng ta càng trân trọng hơn những người lính năm xưa - những người đã đi qua chiến tranh để mang lại hòa bình cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn