Người Chiến Sĩ Tuổi Mười Tám
Ông Phạm Văn Minh kể cho tôi nghe về những ngày tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 khi ông mới tròn mười tám tuổi. Ông nói lúc đó tuy còn rất trẻ nhưng ông và nhiều đồng đội vẫn tình nguyện ra chiến trường với quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Ông kể cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ: ăn uống thiếu thốn, ngủ trong hầm sâu, xung quanh luôn là tiếng bom rơi đạn nổ. Có những lúc chiến sự ác liệt, đồng đội hi sinh ngay bên cạnh nhưng những người còn lại vẫn kiên cường bám trụ, động
Ông Phạm Văn Minh kể cho tôi nghe về những ngày tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 khi ông mới tròn mười tám tuổi. Ông nói lúc đó tuy còn rất trẻ nhưng ông và nhiều đồng đội vẫn tình nguyện ra chiến trường với quyết tâm bảo vệ Tổ quốc.
Ông kể cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ: ăn uống thiếu thốn, ngủ trong hầm sâu, xung quanh luôn là tiếng bom rơi đạn nổ. Có những lúc chiến sự ác liệt, đồng đội hi sinh ngay bên cạnh nhưng những người còn lại vẫn kiên cường bám trụ, động viên nhau tiếp tục chiến đấu.
Ông cho rằng những tháng ngày ở Thành cổ đã rèn luyện cho ông ý chí mạnh mẽ và lòng yêu nước sâu sắc. Đó cũng là ký ức không thể nào quên về tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào.



