NGƯỜI CHIẾN SĨ TUYẾN TIỀN PHƯƠNG
Trong những ngày giáp Tết năm 1966, khi rừng núi Hoài Châu rầm rập tiếng xích xe bọc thép và trực thăng của quân thù, chiến sĩ Phạm Văn Lại cùng tiểu đoàn 7 đã kiên cường bám trụ. Anh đã ngã xuống ở tuổi 26 tại tuyến đầu trận địa, lấy máu xương mình để giữ vững vùng đất cửa ngõ phía Bắc Bình Định, viết nên trang sử oanh liệt cho Sư đoàn 3 Sao Vàng.
Đầu năm 1966, khu vực giáp ranh giữa Hoài Châu và Hoài Sơn trở thành "túi bom" khi quân Mỹ đổ quân mở chiến dịch đánh phá quy mô lớn. Giữa những cánh rừng già và sườn núi đá hiểm trở, chiến sĩ Phạm Văn Lại cùng các đồng đội tại Tiểu đoàn 7 (D7), Trung đoàn 22 (E22) đã triển khai lối đánh sở trường của quân giải phóng: phục kích và tập kích ban đêm.
Đêm 30, rạng sáng ngày 31/01/1966, đơn vị của anh nhận lệnh chặn đánh một mũi hành quân của địch đang có ý định đánh chiếm các điểm cao trọng yếu. Trong bóng tối âm u của núi rừng miền Trung, anh Lại cùng tổ chiến đấu đã bí mật áp sát lộ trình di chuyển của địch. Những cơn mưa phùn lạnh lẽo không làm giảm đi ý chí quyết tâm của người chiến sĩ trẻ tuổi 26.
Khi đội hình quân Mỹ lọt vào trận địa phục kích, lệnh nổ súng vang lên. Giữa ánh chớp của đạn pháo và tiếng gầm rú của máy bay địch, Phạm Văn Lại đã dũng cảm xông lên tuyến trước. Với khẩu súng trong tay, anh vừa chiến đấu vừa thu hút hỏa lực địch về phía mình để tạo điều kiện cho đồng đội bẻ gãy mũi tấn công của quân thù.
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt khi quân địch huy động pháo bầy bắn phá điên cuồng vào trận địa ta. Trong lúc đang làm nhiệm vụ chiến đấu tại tuyến tiền phương, một mảnh pháo nghiệt ngã đã khiến anh hy sinh ngay trên mảnh đất Hoài Châu rực lửa. Anh ngã xuống khi mùa xuân đang về bên thềm đất nước, để lại bao nỗi tiếc thương cho đồng đội. Sự hy sinh của anh tại tuyến trước đã góp phần giữ vững trận địa, tạo tiền đề cho những chiến thắng vang dội sau này của Sư đoàn 3 Sao Vàng trên đất Bình Định.



