NGƯỜI CHIẾN SĨ VÀ CHIẾC GIƯỜNG TRỐNG
Bệnh viện quân y khu vực miền Bắc đêm ấy đông bất thường. Một trung đội bộ đội bị tai nạn khi xe chở quân lật xuống vực do đường trơn. Nhiều chiến sĩ được đưa vào cùng lúc, bác sĩ và điều dưỡng chạy không kịp thở.
Trong số đó, Thiếu úy Sơn bị gãy xương đòn và nhiều vết bầm nặng. Khi được đặt lên giường bệnh, anh vẫn cố hỏi:
“Còn đồng đội tôi sao rồi ạ? Còn thiếu ai không?”
Điều dưỡng Mai – người đang thay băng cho anh – trả lời:
“Đã đưa đủ vào viện rồi. Các bác sĩ đang xử lý cho từng người.”
Sơn thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi nhìn sang giường bên cạnh, chiếc giường trống còn vương vết máu và mũ bộ đội bị méo mó đặt trên bàn, anh nghẹn lại. Đó từng là vị trí của Thắng – chiến sĩ trẻ nhất đơn vị. Cậu ấy không qua khỏi trên đường chuyển viện.
Mai thấy ánh mắt Sơn dừng lại ở chiếc mũ, chị hiểu ngay.
“Anh không nên tự trách. Tai nạn đến bất ngờ… ai cũng cố hết sức rồi.”
Sơn quay mặt đi, giọng lạc hẳn:
“Nếu tôi không đổi vị trí với Thắng, nếu tôi ngồi gần cửa sổ thì…”
Mai đặt tay lên vai anh: “Đừng nói nếu nữa. Người còn sống phải mạnh mẽ thay phần người đã mất.”
Những ngày sau, Mai chăm sóc Sơn rất kỹ. Dù bận đến mấy, chị vẫn ghé xem anh ăn uống được không, có bị sốt hay đau nhiều nơi không. Nhiều lúc Sơn tỉnh giấc giữa đêm, Mai đang viết hồ sơ ngay ngoài cửa phòng, ánh đèn hắt lên gương mặt mệt nhưng vẫn bình tĩnh.
Một buổi chiều, Sơn cầm bút viết vài dòng gửi cho gia đình Thắng. Anh đưa cho Mai nhờ chuyển giúp:
“Em đọc rồi có thấy ổn không? Anh… không biết phải nói thế nào.”
Mai đọc, đôi mắt run nhẹ: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng không giữ được Thắng. Anh ấy là người dũng cảm. Tôi hứa sẽ sống tốt thay phần của Thắng.”
Mai gấp tờ giấy lại, nói: “Nói như thế này là đủ chân thành rồi.”
Ngày Sơn xuất viện, anh đứng lại thật lâu ở giường bệnh trống. Choàng lên vai là vết thương còn đau, nhưng anh hiểu—mình phải sống tiếp, phải trưởng thành hơn, phải mạnh mẽ hơn. Bởi có những người không còn cơ hội ấy nữa.



