Người Chiến Sĩ Và Con Chó Nhỏ
Tại một đơn vị bộ đội đóng quân ở Tây Nguyên năm 1968 có một chú chó nhỏ màu vàng được mọi người đặt tên là Vàng.
Không ai biết Vàng xuất hiện từ khi nào. Một ngày nọ, nó lẽo đẽo đi theo đoàn quân rồi ở lại luôn trong đơn vị.
Vàng rất thông minh.
Mỗi khi bộ đội hành quân, nó đều chạy trước dò đường.
Khi mọi người nghỉ ngơi, nó nằm cạnh từng người như một người bạn thân thiết.
Người gắn bó với Vàng nhất là chiến sĩ trẻ tên Hòa.
Hòa thường chia cho nó phần cơm ít ỏi của mình.
Mỗi đêm, Vàng đều nằm cạnh võng của anh.
Một lần, đơn vị đang nghỉ trong rừng thì Vàng bất ngờ sủa dữ dội.
Nó chạy vòng quanh khu vực đóng quân rồi liên tục hướng về phía một bụi cây.
Nhận thấy điều bất thường, chỉ huy cho người kiểm tra.
Quả nhiên phía trước có một tổ phục kích của địch.
Nhờ phát hiện kịp thời, đơn vị tránh được tổn thất lớn.
Từ đó, mọi người càng yêu quý Vàng hơn.
Năm 1970, trong một trận càn lớn, đơn vị phải rút lui gấp.
Giữa lúc hỗn loạn, Hòa bị thương nặng.
Vàng không bỏ chạy.
Nó nằm cạnh chủ nhân và liên tục sủa để báo hiệu cho đồng đội.
Nhờ vậy, đội cứu thương đã tìm thấy Hòa.
Hòa được cứu sống, nhưng Vàng bị thương bởi mảnh đạn.
Vài ngày sau, chú chó nhỏ qua đời.
Toàn đơn vị chôn cất Vàng dưới một gốc cây lớn.
Hòa đứng lặng rất lâu bên ngôi mộ nhỏ.
Anh biết rằng mình đã mất đi một người bạn đặc biệt.
Sau chiến tranh, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, Hòa vẫn xúc động nhớ về chú chó nhỏ đã trung thành với đồng đội đến những giây phút cuối cùng.



