Người chiến sĩ và lá thư từ quê nhà
Người chiến sĩ và lá thư từ quê nhà
Nguyễn Văn Bình quê ở Quảng Nam. Trong chiến tranh, mỗi lá thư từ quê là một món quà tinh thần quý giá.
Một lần, Bình nhận được thư mẹ.
Mẹ viết rất ngắn: “Nhà mình vẫn khỏe. Con cứ yên tâm làm nhiệm vụ.”
Bình đọc đi đọc lại nhiều lần.
Anh cất lá thư vào túi áo.
Trong những ngày gian khổ, mỗi khi nhớ nhà, anh lại lấy thư ra đọc.
Một lần, đồng đội hỏi:
“Anh đọc mãi không chán sao?”
Bình cười:
“Không. Vì đây là giọng của mẹ.”
Sau đó, Bình tiếp tục cùng đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng anh không có cơ hội trở về.
Lá thư cuối cùng của mẹ vẫn nằm trong chiếc túi cá nhân.
Nhiều năm sau, đồng đội tìm cách trao lại kỷ vật cho gia đình.
Người mẹ đã già, cầm lá thư mà nước mắt rơi.
Bà nói:
“Con tôi vẫn còn ở đây.”
Câu chuyện về Bình được người làng kể lại như một ký ức đẹp về tình mẹ và người lính.
Giữa thời hoa lửa, một lá thư nhỏ có thể trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao, giúp người lính giữ vững niềm tin vào ngày trở về.



