Bài viết

NGƯỜI CHIẾN SĨ "VÁC TÙ VÀ" VÀ NGỌN LỬA CHƯA BAO GIỜ TẮT

NGƯỜI CHIẾN SĨ "VÁC TÙ VÀ" VÀ NGỌN LỬA CHƯA BAO GIỜ TẮT

Tây Ninh24/04/2026Đoàn cơ sở Ngành Y tế (Đoàn Khối cơ quan và doanh nghiệp tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng tư lịch sử, khi lòng người trẻ lại rộn ràng tìm về những ký ức vàng son của dân tộc, tôi có dịp được nghe kể về một “pho sử sống” tại xóm 3, xã Khánh Thiện, tỉnh Ninh Bình. Đó là bác Bùi Đình Chiến – người cựu chiến binh, cựu TNXP 79 tuổi, người đã dành cả cuộc đời mình để viết nên những chương đẹp nhất của thanh xuân, rồi lại tiếp tục viết tiếp những chương cống hiến ở thời bình.

Nếu hỏi thế hệ trẻ hôm nay về tiêu chuẩn chọn lính, chắc chắn sẽ là những chỉ số về chiều cao, cân nặng ấn tượng. Thế nhưng, câu chuyện của bác Chiến bắt đầu bằng một con số... nghịch lý: 39 kg!

Năm 1965, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, chàng trai trẻ Bùi Đình Chiến dù khao khát ra trận nhưng đã bị từ chối thẳng thừng ngay tại bàn cân. Ai cũng nghĩ ước mơ của chàng trai ấy sẽ khép lại, nhưng không, tinh thần thép của người thanh niên Việt Nam không chịu đầu hàng số phận. Bác được chính Bí thư Đảng ủy xã vận động, dẫn dắt vào đơn vị đặc biệt: Đội TNXP K53 – “Lớp Anh Trỗi 1”. Từ đó, hành trình rực rỡ và đầy máu lửa của người thanh niên 39 cân ấy chính thức bắt đầu. Cuộc hành quân của bác Chiến và đồng đội không phải là những chuyến đi trải nghiệm, đó là một cuộc trường chinh "đêm đi ngày nghỉ", ròng rã gần 2 tháng trời vượt qua bom đạn để vào Nam.

Đọc những dòng hồi ức của bác, thế hệ chúng ta không khỏi rưng rưng:

- Có những nỗi đau không gọi thành lời: Sự hy sinh của người đồng đội tên Hưởng tại dòng sông Thạch Hãn hung dữ, khi sợi dây thừng đứt đoạn trong dòng lũ cuộn trào.

- Có những nghịch cảnh phi thường: Bác bị sốt rét ác tính, ngất lịm 3 ngày đêm trên đỉnh núi, nhưng đồng đội vẫn không bỏ lại, vẫn cõng bác cùng quân trang vượt dốc cao.

- Có những lần đối mặt với tử thần: Cơn mưa bom B-52 năm 1972 làm sập hầm, thanh gỗ rơi trúng đầu, bác vẫn nén đau để không phải rời xa trận địa.

Đó là hiện thực của "thời hoa lửa", nơi cái chết cận kề trong gang tấc nhưng tiếng cười và tình đồng đội vẫn vang vọng giữa chiến hào. Chiến tranh lùi xa, bác trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng thay vì nghỉ ngơi, bác lại tiếp tục hành trình "vác tù và hàng tổng" – một cách gọi khiêm tốn của bác cho những công việc thiện nguyện, xây dựng cộng đồng.

Khi có người hỏi: "Sao tuổi cao rồi mà bác vẫn nhiệt tình thế?", bác chỉ cười hiền hậu: "Tôi ăn cơm Nhà nước từ năm 18 tuổi, đến giờ là bệnh binh, vẫn là ăn 'gạo' của Nhà nước. Không vác tù và hàng tổng thì làm cái gì?". Câu nói ấy khiến chúng ta – thế hệ trẻ - phải lặng người. Đó không chỉ là lòng biết ơn, mà là triết lý sống cao đẹp: Đã là người của cách mạng, thì dù ở chiến trường hay thời bình, trách nhiệm với nhân dân vẫn là ưu tiên số một.

Nhìn những tấm huân, huy chương lấp lánh trên ngực áo bác, chúng ta thấy đó không chỉ là phần thưởng cho quá khứ, mà là minh chứng cho một nhân cách lớn. Bác Bùi Đình Chiến – một người con của quê hương Ninh Bình – đã cho chúng ta thấy: Thanh xuân không chỉ là những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ, mà là suốt cuộc đời cống hiến.

Đoàn viên thanh niên hôm nay, hãy nhìn vào ánh mắt của bác, nghe những câu chuyện của bác để thêm yêu, thêm hiểu về hai chữ "Độc lập". Chúng ta không cần phải lên đường vào chiến trường bom đạn, nhưng chúng ta cần mang "ngọn lửa" của bác vào công việc, học tập và cống hiến cho quê hương.

Cảm ơn bác, vì đã sống một cuộc đời trọn vẹn, để những giá trị của thời hoa lửa mãi mãi không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn