Người chiến sĩ viết vội mấy dòng cuối
Đêm đã khuya trên chiến trường Điện Biên Phủ. Trong một góc giao thông hào, người chiến sĩ trẻ tranh thủ ngồi dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn nhỏ. Trước mặt anh là mảnh giấy đã được gấp cẩn thận và chiếc bút đã sờn. Anh vừa nhận được tin đơn vị chuẩn bị bước vào một nhiệm vụ mới. Thời gian không còn nhiều. Anh nghĩ đến mẹ, đến quê nhà và những người thân đang chờ tin.

Đêm đã khuya trên chiến trường Điện Biên Phủ.
Trong một góc giao thông hào, người chiến sĩ trẻ tranh thủ ngồi dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn nhỏ. Trước mặt anh là mảnh giấy đã được gấp cẩn thận và chiếc bút đã sờn.
Anh vừa nhận được tin đơn vị chuẩn bị bước vào một nhiệm vụ mới.
Thời gian không còn nhiều.
Anh nghĩ đến mẹ, đến quê nhà và những người thân đang chờ tin.
Anh cúi xuống viết:
“Thưa mẹ, con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con…”
Anh dừng lại, ngẩng lên nghe tiếng động vọng từ xa.
Rồi anh lại viết.
“Ở đây anh em thương yêu và giúp đỡ nhau. Mẹ cứ yên tâm.”
Một người đồng đội ngồi gần đó hỏi:
– Viết thư về nhà à?
Anh gật đầu.
– Ừ. Nhưng chưa biết viết gì nữa.
Người bạn cười:
– Cứ viết những gì cậu muốn nói.
Anh nhìn mảnh giấy.
Bao nhiêu điều muốn kể bỗng trở nên khó viết thành lời.
Anh muốn kể về những ngày hành quân.
Muốn kể về những người đồng đội.
Muốn kể rằng giữa chiến trường, mọi người vẫn chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm.
Nhưng tờ giấy nhỏ không đủ để viết hết.
Anh chỉ viết thêm:
“Bao giờ hoàn thành nhiệm vụ, con sẽ viết thư dài hơn.”
Rồi anh dừng bút.
Ngoài giao thông hào, tiếng động của chiến trường vẫn vọng lại.
Người đồng đội nhắc:
– Sắp đến giờ rồi.
Anh gấp lá thư lại.
Nhưng trước khi cất, anh viết thêm vài dòng cuối:
“Con nhớ nhà. Mẹ giữ gìn sức khỏe. Con mong ngày hòa bình sẽ sớm đến để được trở về.”
Anh nhìn những dòng chữ một lần nữa.
Rồi gấp tờ giấy thật nhỏ.
– Nhờ anh giữ giúp tôi.
Người đồng đội nhận lấy.
– Tôi sẽ gửi.
Anh mỉm cười:
– Cảm ơn.
Hai người nhìn nhau.
Không cần nói thêm.
Người chiến sĩ đứng dậy, kiểm tra lại trang bị rồi trở về vị trí.
Mảnh giấy nhỏ được người đồng đội cất cẩn thận vào túi.
Đêm ấy, những người lính tiếp tục nhiệm vụ.
Không ai biết sau này lá thư có đến được quê nhà hay không.
Nhưng những dòng chữ viết vội trong một góc giao thông hào đã giữ lại một phần tâm tư của người lính giữa những ngày chiến đấu.
Anh có thể không viết được một bức thư dài.
Anh chỉ kịp viết mấy dòng cuối.
Nhưng trong những dòng chữ ngắn ngủi ấy có quê hương, có nỗi nhớ và có niềm mong ước giản dị về ngày được trở về.



