Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CHIẾN SĨ VỚI ÁNH ĐÈN GIỮA ĐÊM YÊN MÔ THƯỢNG

Phú Thọ30/08/2026Phường Tân Lộc (Đoàn phường Tân Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những khoảnh khắc trong lịch sử chỉ kéo dài vài phút nhưng đủ để một con người được nhớ mãi.

Đêm Yên Mô Thượng năm 1951 là một khoảnh khắc như thế.

Giữa trời mưa, màn đêm dày đặc, những vị trí phòng ngự của quân địch chìm trong bóng tối. Đối với pháo binh, xác định chính xác mục tiêu trong điều kiện ấy là một nhiệm vụ đặc biệt khó khăn. Nhưng nếu không xác định được mục tiêu, những loạt pháo sẽ khó phát huy hiệu quả, trong khi bộ binh đang chờ hỏa lực chi viện.

Trong tình thế ấy, Bùi Đình Cư đã xung phong tiến gần vị trí địch.

Không có một thiết bị quan sát hiện đại.

Không có phương tiện bảo vệ đặc biệt.

Ông chỉ có lòng dũng cảm, sự bình tĩnh và một chiếc đèn pin.

Bùi Đình Cư bò vào gần vị trí địch, dùng đèn pin soi từng lỗ châu mai để pháo binh xác định mục tiêu. Địch phát hiện và bắn dữ dội về phía ông. Thế nhưng người chiến sĩ vẫn bình tĩnh hoàn thành nhiệm vụ.

Hãy thử hình dung khoảnh khắc ấy.

Một người lính nằm giữa khoảng cách rất gần với địch.

Phía trước là lô cốt.

Phía sau là đồng đội đang chờ tín hiệu.

Trên đầu là mưa.

Xung quanh là tiếng súng.

Chỉ một sơ suất nhỏ, tính mạng có thể bị đe dọa.

Nhưng Bùi Đình Cư không lùi bước.

Ánh đèn pin bật lên.

Một lỗ châu mai được xác định.

Rồi một lỗ khác.

Từng mục tiêu được truyền về trận địa pháo.

Và những khẩu pháo bắt đầu lên tiếng.

Trong chiến tranh, có những người trực tiếp cầm súng xung phong. Có những người vận chuyển đạn. Có những người cứu thương. Và có những người làm nhiệm vụ tưởng như thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng: xác định mục tiêu để hỏa lực của cả đơn vị đánh trúng.

Bùi Đình Cư chính là người chiến sĩ như vậy.

Chiến công của ông cho thấy một chân lý giản dị: chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi lòng dũng cảm, mà còn bởi trí thông minh, sự bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm.

Một người lính nếu chỉ có lòng can đảm nhưng thiếu bình tĩnh có thể hành động thiếu chính xác.

Một người lính nếu chỉ giỏi kỹ thuật nhưng thiếu bản lĩnh có thể không hoàn thành nhiệm vụ khi tình huống nguy hiểm.

Bùi Đình Cư có cả hai.

Ông dũng cảm nhưng không liều lĩnh.

Ông táo bạo nhưng luôn biết mình phải làm gì.

Ông tiến vào nơi nguy hiểm không phải để tìm kiếm vinh quang cho cá nhân mà để hoàn thành nhiệm vụ của đơn vị.

Đó chính là phẩm chất làm nên người anh hùng.

Sau trận Yên Mô Thượng, Bùi Đình Cư tiếp tục chiến đấu ở nhiều chiến dịch. Từ năm 1949 đến năm 1954, ông tham gia 9 chiến dịch lớn ở Bắc Bộ.

Mỗi chiến dịch lại là một lớp học.

Mỗi trận đánh lại rèn luyện bản lĩnh.

Mỗi lần vượt qua hiểm nguy lại làm cho người chiến sĩ trưởng thành hơn.

Và những bài học ấy cuối cùng hội tụ tại Điện Biên Phủ.

Tại Him Lam, tại Độc Lập và trên những trận địa pháo của Đại đoàn 351, Bùi Đình Cư tiếp tục chứng minh bản lĩnh của mình.

Nếu ánh đèn nhỏ giữa đêm Yên Mô Thượng đã giúp pháo binh tìm thấy mục tiêu, thì những loạt pháo tại Điện Biên Phủ đã góp phần mở đường cho bộ binh tiến lên.

Từ một ánh sáng nhỏ bé đến tiếng pháo rung chuyển núi rừng, hành trình ấy chính là hành trình trưởng thành của người chiến sĩ Bùi Đình Cư.

Và đó cũng là hành trình của cả Quân đội nhân dân Việt Nam trong những năm tháng chống thực dân Pháp.

Ngày nay, chúng ta không còn nghe tiếng súng chiến trường.

Nhưng ánh đèn của Bùi Đình Cư vẫn có thể được hiểu như một biểu tượng.

Đó là ánh sáng của trách nhiệm.

Ánh sáng của lòng dũng cảm.

Ánh sáng của trí tuệ.

Ánh sáng của niềm tin.

Trong bất kỳ thời đại nào, dân tộc cũng cần những con người biết giữ cho mình một ánh sáng như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn