NGƯỜI CHIẾN SĨ VỚI CÀNH ĐÀO TRONG NGỤC TỐI (1)
Giữa lòng quê hương Hưng Yên hiền hòa, trù phú, có một người con đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc – đó là anh hùng liệt sĩ Tô Hiệu, người chiến sĩ cộng sản kiên trung, biểu tượng sáng ngời của tinh thần bất khuất và lòng yêu nước nồng nàn.
Tô Hiệu sinh năm 1912 tại làng Xuân Cầu, xã Nghĩa Trụ, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Ngay từ thuở thiếu niên, ông đã sớm chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, nhân dân chịu cảnh lầm than dưới ách thống trị của thực dân phong kiến. Chính nỗi đau ấy đã thắp lên trong lòng chàng thanh niên trẻ ngọn lửa yêu nước mãnh liệt. Năm 17 tuổi, Tô Hiệu tham gia phong trào đấu tranh của học sinh yêu nước ở Hà Nội, rồi nhanh chóng trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương vào năm 1930 – khi tuổi đời còn rất trẻ.
Con đường cách mạng của ông là chuỗi ngày đầy gian khổ và hi sinh. Năm 1931, ông bị bắt và kết án tù khổ sai tại nhà giam Hỏa Lò. Ra tù, Tô Hiệu không hề nản chí mà tiếp tục hoạt động bí mật tại Hải Phòng, Hưng Yên, Nam Định, Thái Bình… Trong những năm tháng ấy, ông đã góp phần quan trọng vào việc gây dựng cơ sở Đảng, truyền bá tư tưởng cách mạng, thắp sáng niềm tin cho quần chúng nhân dân.
Năm 1939, trong một lần hoạt động tại Hải Phòng, Tô Hiệu bị thực dân Pháp bắt lần nữa và bị đày lên nhà tù Sơn La – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Giữa nơi rừng thiêng nước độc, trong căn phòng giam ẩm thấp, bệnh tật hành hạ từng ngày, nhưng người chiến sĩ ấy vẫn giữ vững tinh thần thép. Không khuất phục trước gông xiềng, ông đã cùng các đồng chí lập ra chi bộ Đảng trong tù, duy trì hoạt động cách mạng, tuyên truyền, học tập, động viên nhau kiên định niềm tin vào thắng lợi của dân tộc.
Một hình ảnh mãi in sâu trong lòng bao thế hệ là cành đào Tô Hiệu trồng trong lon sữa bò giữa ngục tù Sơn La. Không có đất, không có nước, ông đã tận dụng từng hạt bụi, từng giọt nước rửa mặt để vun trồng, nâng niu như nuôi dưỡng niềm tin của mình. Dưới ánh sáng le lói xuyên qua song sắt, cành đào vẫn vươn lên mạnh mẽ, rồi một ngày, nó nở hoa hồng thắm – như nụ cười của người chiến sĩ trong đau thương.
Cành đào ấy không chỉ là một nhành cây nhỏ bé, mà là biểu tượng của sức sống, của niềm tin bất diệt vào tương lai tươi sáng của đất nước. Những ngày cuối cùng của cuộc đời, dù bệnh lao đã khiến cơ thể gầy yếu, Tô Hiệu vẫn lạc quan, tin tưởng. Trước khi trút hơi thở cuối cùng ngày 7 tháng 3 năm 1944, ông vẫn nhắn nhủ các đồng chí:
“Hãy giữ vững niềm tin, cách mạng nhất định sẽ thành công!”
Câu nói ấy trở thành ngọn lửa truyền cho bao thế hệ tiếp bước.
Hơn tám mươi năm đã trôi qua, nhưng tên tuổi và công lao của anh hùng liệt sĩ Tô Hiệu vẫn sống mãi trong lòng nhân dân: Ông là người chiến sĩ kiên


