NGƯỜI CHIẾN SĨ VỚI KHÁT VỌNG MÙA HÈ ĐỎ LỬA
Trong những ngày tháng 4 rực lửa của năm 1972, khi tiếng súng tiến công vang dội khắp các chiến trường miền Trung, chiến sĩ Ngô Xuân Ái đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 24. Chàng trai quê hương Hải Hưng đã dâng hiến trọn vẹn tuổi trẻ của mình trên đất mẹ Bình Định, để lại một tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của người lính Sư đoàn 3 Sao Vàng.
Năm 1972, chiến trường miền Trung bước vào chiến dịch Xuân - Hè với những trận đánh quy mô lớn chưa từng có. Đơn vị của Ngô Xuân Ái thuộc Sư đoàn 3 Sao Vàng anh hùng lúc bấy giờ đang đảm nhiệm trọng trách đánh phá các tuyến phòng thủ kiên cố của địch, mở đường cho quân ta giải phóng các vùng đất trọng yếu. Ngô Xuân Ái, chàng trai 24 tuổi quê Hải Hưng, bước vào trận đánh với bản lĩnh của một người lính đã dạn dày khói lửa sau nhiều năm chinh chiến.
Ngày 12/04/1972, cuộc giao tranh tại khu vực trọng điểm diễn ra vô cùng khốc liệt. Quân địch điên cuồng huy động hỏa lực tối tân từ pháo binh tầm xa và máy bay ném bom nhằm chặn đứng đà tiến quân của ta. Đất đá bị cày xới nát vụn, khói thuốc súng đặc quánh cả bầu trời. Giữa làn mưa bom bão đạn, Ngô Xuân Ái cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, tay súng không rời trận địa, quyết tâm thực hiện bằng được mệnh lệnh của cấp trên.
Trong một tình huống địch phản công dữ dội để chiếm lại các công sự đã mất, anh Ái đã dũng cảm xông lên phía trước, dùng hỏa lực cá nhân áp chế các mũi tiến quân của bộ binh địch để bảo vệ đội hình. Anh chiến đấu với tinh thần quên mình, quyết không để quân thù bước qua chiến hào. Một loạt pháo kích bất ngờ của địch dội trúng vị trí anh đang chiến đấu, Ngô Xuân Ái anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất đang hừng hực khí thế tiến công.
Anh ngã xuống khi tuổi đời đang ở độ chín nhất, khi ngày giải phóng quê hương chỉ còn cách một tầm tay. Sự hy sinh của anh vào tháng 4 năm 1972 đã hóa thân vào sắc đỏ của lá cờ Sao Vàng, trở thành một phần máu thịt của đất mẹ Bình Định, viết nên nốt trầm hùng tráng trong bản hùng ca của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.



