Người chiến sĩ vượt dòng Pô Cô
Năm 1972, chiến trường Tây Nguyên bước vào giai đoạn quyết liệt của chiến dịch Xuân Hè. Để kịp thời chỉ huy các đơn vị bao vây và tiến công thị xã Kon Tum, Sở chỉ huy tiền phương Thăng Long cần duy trì liên lạc thông suốt qua các đường dây hữu tuyến. Thế nhưng, thiên nhiên lại trở thành một "thử thách" lớn khi những cơn mưa đầu mùa đổ xuống, khiến dòng sông Pô Cô vốn đã hung dữ nay càng trở nên cuồng nộ, chảy xiết, liên tục làm đứt các tuyến dây liên lạc. Trong thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, khi chỉ huy tiền phương như ngồi trên lửa vì mất liên lạc, đơn vị công binh cũng đành lắc đầu bất lực trước dòng nước xoáy. Lúc này, Đại đội trưởng Đại đội 33 thuộc Tiểu đoàn thông tin 26 là Lê Giang Tấn đã rất trăn trở tìm phương án. Giữa lúc ấy, người chiến sĩ Nguyễn Thanh Hưng – một quân nhân xuất thân từ vùng quê Tuân Lộ - Sơn Dương - Tuyên Quang, từng trải qua bao bom đạn từ khi nhập ngũ năm 1968 – đã đứng ra nhận trọng trách.
Năm 1972, chiến trường Tây Nguyên bước vào giai đoạn quyết liệt của chiến dịch Xuân Hè. Để kịp thời chỉ huy các đơn vị bao vây và tiến công thị xã Kon Tum, Sở chỉ huy tiền phương Thăng Long cần duy trì liên lạc thông suốt qua các đường dây hữu tuyến. Thế nhưng, thiên nhiên lại trở thành một "thử thách" lớn khi những cơn mưa đầu mùa đổ xuống, khiến dòng sông Pô Cô vốn đã hung dữ nay càng trở nên cuồng nộ, chảy xiết, liên tục làm đứt các tuyến dây liên lạc.
Trong thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, khi chỉ huy tiền phương như ngồi trên lửa vì mất liên lạc, đơn vị công binh cũng đành lắc đầu bất lực trước dòng nước xoáy. Lúc này, Đại đội trưởng Đại đội 33 thuộc Tiểu đoàn thông tin 26 là Lê Giang Tấn đã rất trăn trở tìm phương án. Giữa lúc ấy, người chiến sĩ Nguyễn Thanh Hưng – một quân nhân xuất thân từ vùng quê Tuân Lộ - Sơn Dương - Tuyên Quang, từng trải qua bao bom đạn từ khi nhập ngũ năm 1968 – đã đứng ra nhận trọng trách.
Không một chút do dự, anh Hưng tình nguyện vượt sông để kéo đường dây. Nhận thấy sức nước quá mạnh, anh nảy ra sáng kiến buộc đầu dây hữu tuyến vào cổ mình. Cách làm này tuy mạo hiểm nhưng giúp giảm thiểu đáng kể lực cản của nước, cho phép anh tận dụng kỹ năng bơi lội điêu luyện để xẻ dọc dòng nước chảy xiết.
Dưới sự chứng kiến hồi hộp và những tiếng reo hò cổ vũ của đồng đội bên bờ, anh Hưng như con thoi, vượt qua những con sóng dữ và những vòng xoáy chết người. Sau những giây phút nghẹt thở, anh đã đặt chân sang bờ bên kia, thành công nối lại sợi dây liên lạc thông suốt. Nhờ hành động quả cảm của anh, Sở chỉ huy Thăng Long đã có thể trực tiếp chỉ đạo các cánh quân bao vây thị xã, đóng góp trực tiếp vào chiến thắng vẻ vang tại Bắc Kon Tum và toàn chiến trường Tây Nguyên.
Câu chuyện về Nguyễn Thanh Hưng không chỉ là một chiến công quân sự mà còn là biểu tượng đẹp đẽ về tinh thần dũng cảm, sáng tạo và đức hy sinh của người chiến sĩ thông tin trong khói lửa đạn bom. Dẫu sau này có những vết thương do mảnh bom Mỹ găm vào vai, hay những thăng trầm của cuộc sống thời hậu chiến, hình ảnh người lính trẻ năm ấy dũng cảm lao mình xuống dòng sông Pô Cô vẫn mãi là ký ức hào hùng trong lòng đồng đội.



