NGƯỜI CHIẾN SỸ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN
Em từng được nghe về câu chuyện “Người chiến sỹ biệt động Sài Gòn”. Chị Nguyễn Thị Minh Khai là người thuộc thế hệ tiền bối, nhưng câu chuyện về chị luôn là ngọn đuốc sáng nhất cho các nữ đoàn viên thanh niên. Chị là người lãnh đạo tài năng của Đảng bộ Sài Gòn – Chợ Lớn. Năm 1940, chị bị thực dân Pháp bắt giữ sau cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ. Trong nhà tù, chúng dùng những cực hình dã man nhất để tra tấn người phụ nữ mảnh mai này, nhưng chị không hé môi khai nửa lời. Chị dùng chính máu của mình viết lên tường xà phòng những câu thơ khẳng định khí tiết kiên trung.
Sáng ngày 28/8/1941, bước ra pháp trường Hóc Môn, chị Minh Khai hiên ngang vẫy chào đồng bào. Khi tên chỉ huy muốn bịt mắt chị, chị gạt phắt đi và nói: "Nước tôi đang bị các ông cướp, tôi phải nhìn đồng bào tôi, nhìn đất nước tôi". Chị ngã xuống, nhưng tấm gương kiên trung của chị đã trở thành bài học nằm lòng cho mọi thế hệ thanh niên về lòng trung thành và bản lĩnh chính trị vững vàng.



