Người chiến sỹ cách mạng trên mảnh đất LaBa
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những dấu ấn về một thời hoa lửa vẫn in đậm trong tâm trí của những người lính năm xưa. Trên mảnh đất LaBa (Phú Sơn Lâm Hà) hiền hòa hôm nay, có một người Cựu chiến binh vẫn ngày đêm cống hiến cho quê hương, mang trong mình trái tim kiên trung và cả những vết thương thầm lặng của chiến tranh. Đó là đồng chí Nguyễn Tấn Chơi – một tấm gương sáng ngời về phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ".
Từ đại ngàn Tây Nguyên đến chiến trường nước bạn
Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tháng 8 năm 1982, chàng thanh niên Nguyễn Tấn Chơi trúng tuyển nghĩa vụ quân sự. Sau những tháng ngày huấn luyện tân binh với tư tưởng vững vàng, ông được biên chế về khu vực Sân bay Phisron, thuộc Tiểu đoàn 840 (nay thuộc xã Đam Rông 3, tỉnh Lâm Đồng).
Là một người lính thuộc Binh chủng Trinh sát – những "con mắt của quân đội", đồng chí Nguyễn Tấn Chơi đã cùng đồng đội nếm mật nằm gai, dũng cảm thực hiện nhiệm vụ truy quét tàn quân Fulro, góp phần mang lại bình yên cho những buôn làng giữa đại ngàn Tây Nguyên.
Đến tháng 6 năm 1985, ngọn lửa chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn đang bỏng rát. Đồng chí nhận lệnh lên đường làm nhiệm vụ Quốc tế cao cả tại tỉnh Mundonsari, Campuchia. Trên cương vị là Trung đội phó Trinh sát, nhiệm vụ chính của ông là dẫn đầu đơn vị, nằm gai nếm mật mai phục tại những trọng điểm ác liệt nhất của địch. Trong những trận đánh sinh tử ấy, ông luôn thể hiện bản lĩnh người chỉ huy, cùng đồng đội chiến đấu vô cùng anh dũng.
Khúc tráng ca của máu, nước mắt và sự hy sinh thầm lặng
Nơi đất khách quê người, người lính trinh sát không chỉ đối mặt với làn đạn của tàn quân Khơ-me đỏ mà còn phải vượt qua muôn vàn thử thách khắc nghiệt của chiến trường. Địa bàn hoạt động hoàn toàn xa lạ, hiểm nguy rình rập ở mọi bước chân. Kẻ thù tàn độc gài mìn chằng chịt trên những bãi cát dọc đường hành quân. Tại những cung đường tử thần đó, đồng chí Nguyễn Tấn Chơi đã phải tận mắt chứng kiến nhiều đồng đội gục ngã, nhiều người bị thương tật vĩnh viễn, để lại một phần thân thể (mất đi đôi chân) nơi nước bạn.
Không chỉ có bom đạn, kẻ thù vô hình và đáng sợ không kém chính là những trận sốt rét rừng ác tính. Để duy trì sức chiến đấu và giành giật sự sống từ tay tử thần, trung đội của ông buộc phải sử dụng thuốc chống sốt rét liều cao. Những liều thuốc ấy đã cứu mạng những người lính trẻ lúc bấy giờ, nhưng lại để lại những di chứng vô cùng xót xa. Với riêng đồng chí Nguyễn Tấn Chơi, tác dụng phụ của thuốc đã tước đi của ông quyền làm cha (dẫn tới vô sinh). Đó là một sự hy sinh thầm lặng, một nỗi đau tột cùng về thể xác lẫn tinh thần mà ông đã đánh đổi để đất nước được nở hoa độc lập.
Tiếp tục cống hiến giữa thời bình
Sau những tháng ngày vào sinh ra tử, tháng 11 năm 1985, đồng chí trở về nước và được cử đi học Sĩ quan dự bị tại Trường Quân chính – Quân khu 5. Dù mang trong mình những di chứng chiến tranh, tinh thần người lính vẫn không cho phép ông nghỉ ngơi. Ông tiếp tục tham gia Lực lượng quân dự bị động viên hạng 1, thuộc Trung đoàn 994, luôn sẵn sàng khi Tổ quốc cần.
Khi chính thức phục viên trở về đời thường trên mảnh đất Phú Sơn Lâm Hà, ông vẫn giữ vững phẩm chất cách mạng. Từ việc đảm nhận vai trò Phó trưởng Công an xã Phú Sơn, góp phần giữ gìn an ninh trật tự cho nhân dân, đến năm 2004, ông được tín nhiệm chuyển sang công tác tại Hội Cựu chiến binh.
Từ đó đến nay, trên cương vị Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Phú Sơn, đồng chí Nguyễn Tấn Chơi vẫn là ngọn cờ đầu, là người anh cả dẫn dắt phong trào của địa phương. Ông luôn quan tâm, động viên những người đồng đội năm xưa, đồng thời giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.
Cuộc đời của người chiến sỹ cách mạng Nguyễn Tấn Chơi là một bản hùng ca dung dị mà cao cả. Những hy sinh mất mát của ông là minh chứng rõ nét nhất cho cái giá của hòa bình. Trên mảnh đất LaBa hôm nay, bóng dáng người Cựu chiến binh ấy vẫn luôn là niềm tự hào, là tấm gương sáng ngời cho các thế hệ mai sau noi theo.



