Cựu chiến binh

Người chiến sỹ hậu cần tận tụy

Câu chuyện về người chiến sỹ với những bữa ăn cho đồng đội

Phú Thọ17/12/2025Đoàn xã Hương Cần (Xã Hương Cần)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ và ác liệt, nơi tuyến lửa chiến trường không chỉ có những người trực tiếp cầm súng, mà còn có những con người thầm lặng, bền bỉ giữ cho mạch sống của đơn vị luôn thông suốt. Trong số đó có người chiến sỹ hậu cần Văn Phúc, sinh năm 1954 – một bông hoa lửa nở âm thầm giữa chiến tranh.

Năm 1972, khi đất nước đang ở vào thời khắc cam go, anh Văn Phúc hăng hái nhập ngũ, mang theo tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Anh được biên chế, đóng quân tại đơn vị D1 – E140, đảm nhiệm công tác hậu cần, phục vụ trực tiếp cho các nhiệm vụ chiến đấu trong kháng chiến chống Mỹ.

Với quân hàm H1, anh luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, kỷ luật nghiêm minh và sự tận tụy trong từng công việc. Công tác hậu cần nơi chiến trường không kém phần hiểm nguy: vận chuyển lương thực, đạn dược giữa mưa bom bão đạn; chăm lo bữa ăn, quân trang, thuốc men cho bộ đội trong điều kiện thiếu thốn trăm bề. Mỗi chuyến đi, mỗi phần việc của anh đều gắn liền với sự sống còn của đơn vị.

Không trực tiếp nơi mũi tiến công, nhưng anh luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất, góp phần giữ vững sức chiến đấu, tinh thần và niềm tin của đồng đội. Sự bền bỉ, chịu đựng và tận tâm của người chiến sỹ hậu cần đã tiếp thêm sức mạnh để đơn vị D1 – E140 hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần vào thắng lợi chung của cuộc kháng chiến.

Sau bốn năm quân ngũ (1972 – 1976), anh Văn Phúc hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ, trở về quê hương. Rời xa doanh trại, nhưng phẩm chất người lính Cụ Hồ vẫn theo anh trong suốt cuộc đời: sống giản dị, trách nhiệm, nghĩa tình và luôn gương mẫu trong cộng đồng.

Cuộc đời người chiến sỹ hậu cần ấy như một bông hoa lửa – không rực rỡ nơi tuyến đầu, nhưng cháy âm ỉ, bền bỉ và không thể thiếu; chính ngọn lửa thầm lặng ấy đã góp phần làm nên chiến thắng.

Hoa lửa năm xưa vẫn còn cháy mãi,
trong ký ức đồng đội,
trong trang sử hào hùng của dân tộc,
và trong lòng các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn