Bài viết

NGƯỜI CHIẾN SỸ NGUYỄN THỊ CHUA

Đà Nẵng29/12/2025Trường THPT Phan Châu Trinh (Trường THPT Phan Châu Trinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa khói bom và tiếng súng của vùng Quảng Đà – Đà Nẵng, nơi mà mỗi con đường, mỗi cánh cổng là mảnh đất thấm mồ hôi và nước mắt chiến tranh, có một người con gái nhỏ bé nhưng đầy quả cảm: Nguyễn Thị Chua. Cô là y tá chiến trường – người phụ nữ kiên trung đi theo từng bước chân bộ đội, cõng trên vai sứ mệnh chữa thương cứu người, đồng thời mang trong lòng khát khao tự do cho quê hương.

Nguyễn Thị Chua sinh ở Ngân Hà, Điện Ngọc (vùng Quảng Đà). Khi chiến tranh leo thang, như nhiều thanh niên cách mạng khác, Chua không chọn con đường an toàn. Cuối năm 1970, khi mới rất trẻ, cô đã gia nhập Huyện đội và trở thành giao liên – công việc nguy hiểm, đòi hỏi sự dũng cảm và rất nhiều lòng tin. Dần dần, cô được phân công sang nhiệm vụ y tế, trở thành y tá của Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 97, Quảng Đà – một đơn vị chiến đấu quan trọng tham gia giải phóng Đà Nẵng. Với vai trò y tá, Chua kiêm nhiệm việc chữa thương, chăm sóc đồng đội bị thương, cùng các cán bộ quân y vận chuyển thuốc men, bông gạc, cáng thương binh qua những đêm bom rơi, giữa những con hẻm và căn hầm bám địch.

Đêm 28–29/3/1975 là thời khắc lịch sử: đơn vị y tá của Chua cùng bộ đội ta tiến vào khu vực sân bay Nước Mặn (Đà Nẵng). Trong lúc chiến đấu quyết liệt, cô không chỉ chăm sóc thương binh mà còn làm nhiệm vụ liên lạc, hợp tác với các chiến sĩ chính trị viên để đảm bảo việc di chuyển lực lượng. Bom pháo vang rền, đạn nổ xé màn đêm. Nhưng Chua vẫn làm việc – cô khâu vết thương, rửa máu, xoa dịu nỗi đau cho các chiến sĩ, dùng tay nhỏ bé để kê đỡ những người còn sống, an ủi những người chuẩn bị nhắm mắt. Mỗi tiếng gào thét vì đau đớn, mỗi tiếng rên rỉ của người thương binh đều như dao cứa vào trái tim cô, nhưng cô không dừng. Cô hiểu: nếu bỏ lỡ giây phút nào, một mạng người có thể mất. Khi chiến dịch kết thúc, cô cùng đồng đội nâng cáng thương binh, di chuyển qua các hầm trú ẩn, đưa người bị thương về tuyến sau, nơi có trạm y tế lớn hơn. Công việc của cô không chỉ là cứu thương, mà là giữ niềm hy vọng sống cho những người đang cầm súng bảo vệ tổ quốc.

Chua không chỉ gắn bó với việc cầm bông gạc mà còn là cầu nối tinh thần cho đồng đội. Có nhiều thương binh nói rằng, khi cô y tá Chua đặt tay lên trán họ, họ cảm thấy như được tiếp thêm hơi thở, cảm thấy mạnh dạn để tiếp tục. Cô nói với họ: “Mình còn ở đây, đừng lo.” Người dân Quảng Đà kể lại: trong những hầm nhỏ, Chua nhiều lần dùng ánh đèn dầu loang lổ để băng bó vết thương, dù tiếng nổ bom gần như không dứt. Cô chỉ biết mỗi ngày: giúp được nhiều nhất, chăm được nhiều người nhất, giữ được nhiều mạng người nhất.

Ngày 29/3/1975, khi đơn vị Quảng Đà tấn công vào sân bay Nước Mặn – mốc quan trọng của giải phóng Đà Nẵng, Chua vẫn túc trực, bất chấp nguy hiểm. Có lúc một quả pháo rơi gần trạm y tế nhỏ nơi cô làm việc, đất đá văng khắp xung quanh, nhưng cô không lùi lại mà tiếp tục rót thuốc, tiếp bông, lau vết thương. Sau khi chiến thắng, những thương binh được đưa về tuyến sau, nhiều người trong số họ luôn nhắc đến tên y tá Chua với biết bao lòng biết ơn. Với họ, cô không chỉ là người chữa lành vết thương thể xác, mà còn chữa lành cả tinh thần – như một biểu tượng kiên cường, dịu dàng và bất khuất.

Mặc dù Chua không phải là nhân vật nổi tiếng toàn quốc, nhưng với người dân Quảng Đà và cựu chiến binh tham gia giải phóng Đà Nẵng, cô là một huyền thoại: nữ y tá chiến trường, “bông hoa giữa lửa đạn”, người đã dùng cả trái tim để làm nhiệm vụ cứu người. Họ kể lại câu chuyện của cô, truyền cho thế hệ sau như một minh chứng sống cho tinh thần chiến đấu và hy sinh vô danh của những người phụ nữ trong chiến tranh.

Hình ảnh Chua gợi lên trong lòng mỗi người: một cô gái trẻ, mảnh mai nhưng kiên cường, đôi tay nhỏ bé nhưng mang nặng thuốc men, bông băng và niềm tin vào ngày hòa bình. Khi nhớ về thời hoa lửa, người ta nhớ cô – không bởi tiếng súng, mà bởi tiếng trái tim cô vẫn đập cho từng người thương binh, từng người đồng đội, từng giấc mơ hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CHIẾN SỸ NGUYỄN THỊ CHUA | Câu chuyện thời hoa lửa