Người Chiến Sỹ Nguyễn Văn Út
THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA TUỔI TRẺ KHÔNG BAO GIỜ TẮT
THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA TUỔI TRẺ KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đầy bom đạn và gian khổ, có những người thanh niên đã rời xa mái nhà thân yêu, gác lại tuổi trẻ của mình để lên đường vì độc lập dân tộc. Ông Nguyễn Văn Út, sinh năm 1949, quê ở xã Vạn Lộc (xã Đa Lộc cũ), Thanh Hóa, là một trong những con người như thế.
Năm 1967, khi mới 17 tuổi, ông Nguyễn Văn Út đã tình nguyện tham gia kháng chiến chống Mỹ. Khi ấy, đất nước còn chia cắt, chiến trường miền Nam đang ngày đêm hứng chịu bom đạn ác liệt. Với tinh thần yêu nước và khát vọng được góp sức giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, ông đã khai thêm tuổi để đủ điều kiện nhập ngũ, rời quê hương lên đường chiến đấu.
Cuộc sống của người lính thời chiến vô cùng gian khổ. Ông cùng đồng đội huấn luyện tại Cẩm Thủy, rồi hành quân bộ từ Cẩm Thủy vào miền Nam, băng qua đất Lào, Campuchia, vượt Đồng Tháp Mười, đi bộ cả tháng trời để đến Long An. Trên những chặng đường dài ấy, thiếu thốn đủ bề: đói khát, bệnh tật, sốt rét rừng, quần áo ướt sũng, đôi chân rớm máu. Nhưng tất cả không làm nhụt đi ý chí của những người lính trẻ, bởi trong tim họ luôn cháy bỏng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Trong những năm tháng chiến đấu ác liệt, ông Nguyễn Văn Út đã nhiều lần đối mặt với hiểm nguy. Một kỷ niệm mà ông không thể nào quên là khi tham gia chiến đấu ở Quảng Trị, đơn vị bị máy bay địch phát hiện và ném bom dữ dội. Bom đạn rơi xuống, nhiều đồng đội hy sinh, bản thân ông bị thương nặng, mang thương tật 97% . Sau đó, ông được đưa về tuyến sau điều trị mãi đến lúc giải phóng mới ra và tiếp tục sống với những vết thương ấy. Đó là sự hy sinh to lớn không gì có thể bù đắp, là dấu ấn đau thương nhưng cũng đầy tự hào của một thời tuổi trẻ cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc



