Người chiến sỹ trinh sát Trần Văn Toản và đôi mắt canh giữ bình yên cho phố phường Ba Đồn
Trong hàng ngũ những người lính trở về từ khói lửa chiến tranh, chân dung bác Trần Văn Toản (sinh năm 1955) hiện lên như một biểu tượng của sự mưu trí, trầm tĩnh và lòng trung kiên bất khuất. Nhập ngũ năm 1973 khi vừa tròn 18 tuổi – thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cuối đầy quyết liệt và đất nước chuẩn bị cho những chiến dịch lớn để đi đến thống nhất hoàn toàn – bác Toản mang theo sự nhanh nhẹn, tinh anh của người con vùng đất địa linh nhân kiệt để dấn thân vào lực lượng trinh sát bộ binh. Với quân hàm H2, trận tuyến của bác không phải là những đợt xung phong rầm rộ, mà là những đêm đen tĩnh mịch, những chuyến luồn sâu vào vùng kiểm soát của địch để nắm bắt quy luật hoạt động, xác định tọa độ pháo kích và các mục tiêu chiến lược.
Nhiệm vụ của người lính trinh sát là "đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng", nơi mỗi bước chân đều phải tính toán kỹ lưỡng bởi chỉ một sơ suất nhỏ, một nhành cây khô gãy dưới chân cũng có thể làm lộ cả một kế hoạch tác chiến của đơn vị. Bác Toản nhớ mãi những đêm trường mật phục lặng lẽ trong rừng sậm, mình trần bôi bùn để ngụy trang, đôi mắt căng ra quan sát từng cử động nhỏ nhất của kẻ thù dưới làn pháo sáng. Sự tỉnh táo tuyệt đối chính là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Bác kể về những lần phải áp sát đồn bốt địch trong gang tấc để vẽ sơ đồ tác chiến, hơi thở phải kìm nén đến mức nghe rõ cả nhịp đập trái tim mình. Chính bản lĩnh "thép" và đôi mắt tinh anh của bác đã cung cấp những thông tin vô giá, giúp đơn vị bẻ gãy nhiều cuộc phục kích đẫm máu của đối phương. Với bác, vinh quang của người lính trinh sát là sự im lặng của chiến thắng, là sự an toàn của đồng đội phía sau.
Rời xa khói lửa chiến trường, bác Trần Văn Toản trở về sinh hoạt tại Chi hội TDP Tân Đông, mang vẹn nguyên phong thái đĩnh đạc, ung dung nhưng vô cùng sắc sảo của người lính trinh sát vào đời thường. Bác sống mẫu mực, liêm chính, luôn là tiếng nói uy tín trong phong trào an ninh tự quản tại địa phương. Với đôi mắt vẫn giữ được sự tinh tường của năm xưa, bác là người gác cửa tận tụy cho sự bình yên của khu phố, thường xuyên phối hợp cùng lực lượng công an phường tuần tra đêm, kịp thời phát hiện và đẩy lùi các tệ nạn xã hội. Bác sống giản dị, chân thành, luôn dành toàn bộ tâm sức để giáo dục con cháu giữ gìn bản sắc văn hóa nguồn cội và sống có đạo đức, liêm chính.
Đối với thế hệ đoàn viên thanh niên phường Ba Đồn, bác Toản là người truyền lửa về tinh thần cảnh giác và trách nhiệm công dân. Trong các buổi kể chuyện truyền thống, bác không dùng những mỹ từ sáo rỗng, bác dạy lớp trẻ bài học về sự quan sát và thấu hiểu: "Thời bình không cần các cháu phải thâm nhập đồn bốt, nhưng cần đôi mắt sáng để nhận diện đúng sai, nhận diện những luồng văn hóa độc hại đang xâm nhập vào đời sống. Bảo vệ sự trong sạch của đạo đức chính là bảo vệ linh hồn của mảnh đất Ba Đồn". Hiện nay, bác vẫn dành nhiều tâm huyết cho các hoạt động của Chi hội, là hạt nhân đoàn kết giúp thắt chặt tình làng nghĩa xóm. Cuộc đời bác Trần Văn Toản chính là minh chứng rạng rỡ cho bản lĩnh người lính: dù rời tay súng vẫn luôn là chiến sỹ tiên phong trên mặt trận giữ gìn bình yên và hạnh phúc cho nhân dân, truyền cảm hứng mãnh liệt cho thế hệ trẻ vững bước trên hành trình kiến thiết tương lai.



