"NGƯỜI CHÍNH BỎ BẢN THÂN VÌ ĐỒNG ĐỘI" – ANH HÙNG BÙI THỊ CÚC
Nguyễn Phương Thảo
Bị địch tra khảo và đe dọa bằng những hình phạt tàn khốc nhất, người nữ chiến sĩ công an ấy vẫn một mực ngẩng cao đầu, bảo vệ an toàn cho cơ sở cách mạng.
Bùi Thị Cúc (1923 – 1950), tên thật là Nguyễn Thị Cúc, quê tại huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương. Chị là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, nữ chiến sĩ Công an Hưng Yên kiên trung.
Hoạt động bí mật trong vùng địch tạm chiếm, chị đảm nhận nhiệm vụ diệt gian, trinh sát và bảo vệ các đồng chí lãnh đạo. Năm 1950, chị bị giặc bắt trong một đợt càn quét. Kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn dã man từ cưa chân, mổ bụng hòng buộc chị khai ra danh tính cán bộ và hầm bí mật. Giữ vững lời thề trung thành, chị không khai báo dù chỉ một lời, tự tay xé giẻ lau vết thương và cất cao tiếng chửi vào mặt kẻ thù trước khi bị sát hại dã man.
Ý nghĩa hành động và bài học từ thế hệ cha ông:
Tấm gương kiên trung của Bùi Thị Cúc là hiện thân của tinh thần xả thân bảo vệ đồng chí, bảo vệ tổ chức đến hơi thở cuối cùng. Chị đã biến nỗi đau thể xác thành sức mạnh tinh thần đè bẹp sự hung hãn của kẻ thù. Bài học chị để lại chính là sự thủy chung, lòng dũng cảm chí công vô tư và tinh thần hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại vì sự nghiệp chung.


