NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN GIỮA CAO ĐIỂM LỬA
Anh hùng LLVTND Nguyễn Chí Cương Có những người lính được nhớ đến bởi những trận đánh vang dội.
Có những người được đồng đội nhắc mãi bởi một điều giản dị hơn: luôn là người đứng lên trước khi tất cả cùng xông lên.
Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979, Chính trị viên Nguyễn Chí Cương là một trong những cán bộ tiêu biểu đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu.
Tháng Hai năm ấy, khi các mũi tiến công của quân Trung Quốc đồng loạt vượt qua biên giới, nhiều điểm cao chiến lược ở Lạng Sơn trở thành mục tiêu đánh chiếm. Pháo binh bắn dồn dập, khói lửa phủ kín các sườn núi, nhưng những người lính Quân đội nhân dân Việt Nam vẫn kiên cường bám trận địa, giữ từng cao điểm để làm chậm bước tiến của đối phương.
Là người làm công tác chính trị, Nguyễn Chí Cương hiểu rằng trong chiến tranh, sức mạnh không chỉ đến từ vũ khí.
Điều quan trọng hơn là ý chí của người lính.
Giữa những giờ phút ác liệt, ông luôn có mặt ở những vị trí nguy hiểm nhất để động viên cán bộ, chiến sĩ. Khi có đồng đội bị thương, ông cùng mọi người đưa về tuyến sau. Khi trận địa bị pháo bắn dữ dội, ông vẫn bám đơn vị, giữ vững tinh thần chiến đấu.
Không có những lời lẽ hoa mỹ.
Không có những khẩu hiệu dài dòng.
Chỉ có một niềm tin giản dị:
"Sau lưng mình là Tổ quốc."
Trong nhiều ngày chiến đấu liên tục, đơn vị của ông đã cùng các lực lượng khác kiên cường chống trả, gây nhiều tổn thất cho đối phương và góp phần bảo vệ các hướng phòng ngự trọng yếu. Chính những trận đánh ấy đã góp phần làm thất bại mục tiêu "đánh nhanh, thắng nhanh" mà đối phương đặt ra khi phát động cuộc chiến.
Sau chiến tranh, Nguyễn Chí Cương trở về với cuộc sống đời thường như bao người lính khác.
Những tấm huân chương được cất giữ cẩn thận.
Nhưng điều ông luôn nhắc đến trong các cuộc gặp mặt đồng đội không phải là chiến công của riêng mình.
Ông nhắc về những người đã nằm lại.
Những người mãi mãi ở tuổi đôi mươi.
Những cái tên không phải ai cũng biết, nhưng đã góp phần làm nên trang sử bảo vệ biên cương của dân tộc.
Hơn bốn mươi năm đã đi qua.
Những cao điểm từng rực lửa nay đã phủ màu xanh của cây rừng.
Tiếng pháo đã lùi vào quá khứ.
Chỉ còn tiếng trẻ em cắp sách đến trường, tiếng xe nối nhau trên những cung đường biên giới và nhịp sống bình yên nơi phên dậu của Tổ quốc.
Sự bình yên ấy không tự nhiên mà có.
Nó được đánh đổi bằng lòng quả cảm của biết bao người lính, trong đó có Anh hùng LLVTND Nguyễn Chí Cương.
Đó là những con người không tìm kiếm sự nổi tiếng.
Họ chỉ làm tròn lời thề của người quân nhân:
"Còn người, còn trận địa. Còn trận địa, còn biên cương."



