NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN GIỮA LỬA ĐẠN MIỀN ĐÔNG NAM BỘ
Từ vùng quê thôn Hạ Vũ 1 yên bình, bác Nguyễn Xuân Bảo lên đường nhập ngũ năm 1963, bước vào cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ trong vai trò người lính chính trị. Trên chiến trường miền Đông Nam Bộ khốc liệt, bác gắn bó suốt nhiều năm với đơn vị F330, vừa chiến đấu vừa làm công tác tư tưởng cho bộ đội. Ở cương vị Chính trị viên đại đội, bác không chỉ cầm súng mà còn giữ vững tinh thần, niềm tin cho đồng đội giữa bom đạn. Những năm tháng ấy đã trở thành thời hoa lửa sâu đậm nhất trong cuộc đời bá
Năm 1963, khi tròn hai mươi bảy tuổi, Nguyễn Xuân Bảo rời thôn Hạ Vũ 1, khoác trên vai ba lô bộ đội, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Bác được biên chế vào Sư đoàn F330, một đơn vị chủ lực hoạt động tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, nơi giao tranh ác liệt trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược.
Nhờ có bản lĩnh chính trị vững vàng và tinh thần gương mẫu, bác nhanh chóng được giao cấp bậc Thượng sĩ, giữ chức vụ Chính trị viên đại đội. Công việc của bác không chỉ là trực tiếp tham gia chiến đấu, mà còn là người nắm bắt tư tưởng bộ đội, động viên, giáo dục, giữ cho đơn vị luôn đoàn kết, kiên cường trước mọi thử thách.
Người viết hình dung: giữa rừng cao su bạt ngàn miền Đông, những đêm hành quân lặng lẽ, bác Bảo thường đi cuối đội hình. Khi dừng chân, bác lại tranh thủ ngồi bên chiến sĩ trẻ, hỏi han từng người một. Với bác, giữ vững tinh thần còn quan trọng không kém giữ vững trận địa.
Bác kể lại một kỷ niệm mà đến nay vẫn nhớ như in:
“Có lần đơn vị tôi đóng quân gần sông Đồng Nai, địch càn quét liên tục. Anh em nhiều ngày không được ngủ, tinh thần xuống lắm. Tôi phải họp nhanh đại đội, nói với anh em rằng: mình đứng vững thì dân mới yên, mình lùi thì đất này mất.”
Chính trong những lúc cam go ấy, vai trò của người Chính trị viên càng trở nên quan trọng. Bác Bảo không nói những lời to tát, mà thường kể cho đồng đội nghe chuyện quê hương, chuyện gia đình, chuyện ngày hòa bình sẽ trở về. Những câu chuyện mộc mạc ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho người lính giữa khói lửa.
Trong một trận đánh lớn năm 1968, đơn vị F330 của bác bị bao vây nhiều ngày. Lương thực cạn dần, thương binh tăng lên. Bác vừa tham gia chiến đấu, vừa trực tiếp động viên anh em bám trụ.
“Lúc đó chỉ cần dao động một chút là vỡ đội hình ngay,” bác nhớ lại, “nên tôi tự nhủ, mình là chính trị viên thì không được phép run.”
Với những đóng góp bền bỉ trong suốt nhiều năm chiến đấu, bác Nguyễn Xuân Bảo được đơn vị và cấp trên ghi nhận, trao tặng Huân chương Chiến công hạng Ba và Huy chương Kháng chiến hạng Nhì – phần thưởng xứng đáng cho một người lính chính trị tận tụy, kiên trung.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội, góp phần ổn định tổ chức, giáo dục chính trị cho bộ đội thời bình. Đến năm 1980, bác chính thức xuất ngũ, khép lại mười bảy năm quân ngũ đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào.
“Đời lính của tôi không có gì để kể lớn lao,” bác Bảo khiêm tốn nói, “chỉ biết mình đã sống trọn với nhiệm vụ, với anh em và với Tổ quốc.”



