NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN MỚI ĐẾN PÒ HÈN
Anh hùng liệt sĩ Phạm Xuân Tảo Có một người lính đến Pò Hèn chỉ ít ngày trước khi trận chiến xảy ra. Ông là Thượng úy Phạm Xuân Tảo, cán bộ chính trị được điều động từ nơi khác về Đồn Pò Hèn.
Anh hùng liệt sĩ Phạm Xuân Tảo
Có một người lính đến Pò Hèn chỉ ít ngày trước khi trận chiến xảy ra.
Ông là Thượng úy Phạm Xuân Tảo, cán bộ chính trị được điều động từ nơi khác về Đồn Pò Hèn.
Theo tư liệu của Báo Quảng Ninh, ông được điều động từ Bộ Tư lệnh Công an vũ trang về Đồn Pò Hèn và mới đến đơn vị được hai ngày thì hy sinh.
Hai ngày.
Một khoảng thời gian quá ngắn để làm quen hoàn toàn với một đơn vị mới.
Quá ngắn để hiểu hết từng người đồng đội.
Quá ngắn để kịp bắt đầu những kế hoạch dài hạn.
Nhưng trong chiến tranh, người lính không phải lúc nào cũng có cơ hội lựa chọn thời gian.
Ngày 17/2/1979, Pò Hèn bước vào trận chiến.
Phạm Xuân Tảo cùng những người lính của đồn đứng trong đội hình chiến đấu.
Ông không còn là một cán bộ vừa mới được điều động đến.
Ông trở thành một người đồng đội giữa những người đồng đội.
Theo lời kể của cựu chiến binh Hoàng Như Lý, trong trận chiến, Phạm Xuân Tảo bị thương và cố gắng di chuyển về phía chân Đồi Quế. Ông đã hy sinh tại đó. Một tảng đá nơi ông nằm lại sau này được dựng bia để tưởng nhớ.
Đằng sau câu chuyện ấy còn có một điều khiến người ta khó quên.
Phạm Xuân Tảo trước đó từng là chỉ huy một đồn biên phòng ở Tây Ninh.
Ông được điều ra phía Bắc làm nhiệm vụ, với mong muốn được công tác gần gia đình hơn.
Nhưng cuộc đời đã không cho ông cơ hội trở về.
Ông hy sinh trước khi kịp có thêm một người con với người vợ ở quê nhà.
Một người lính đi từ biên giới Tây Nam ra biên giới phía Bắc.
Một cán bộ vừa nhận nhiệm vụ mới.
Một người chồng vẫn còn những dự định riêng.
Tất cả những điều ấy dừng lại ở Pò Hèn.
Nhưng chính sự hy sinh của ông đã trở thành một phần ký ức của vùng đất này.
Ngày nay, tảng đá nơi Phạm Xuân Tảo hy sinh được nhắc đến như một dấu tích của trận chiến năm 1979.
Đó không phải một công trình lớn.
Chỉ là một dấu mốc giản dị.
Nhưng đôi khi lịch sử được lưu giữ chính từ những điều giản dị như vậy.
Một cái tên.
Một tấm bia.
Một tảng đá.
Một câu chuyện được người sau kể lại cho người sau nữa.
Để thế hệ hôm nay hiểu rằng bình yên nơi biên giới không tự nhiên mà có.
Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ của những người đã đứng ở đó.
Hoa lửa Phạm Xuân Tảo – người cán bộ chính trị vừa được điều động về Đồn Pò Hèn, mới công tác tại đơn vị hai ngày đã hy sinh trong trận chiến ngày 17/2/1979; dấu tích nơi ông nằm lại vẫn được đồng đội gìn giữ.



