NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN NHỚ VỀ NGHĨA THUẬN
Nguyễn Tiến Phòng – người mang ký ức của những năm tháng biên giới Có những người lính trở về từ chiến tranh không mang theo huân chương lớn. Thứ họ mang theo là ký ức. Ký ức về những người đồng đội. Ký ức về những bản làng. Và ký ức về những ngày biên giới không bình yên. Nguyễn Tiến Phòng là một trong những người như thế. Ông từng là Chính trị viên phó Đồn CANDVT Nghĩa Thuận, công tác tại đây trong giai đoạn 1979–1982.
Nguyễn Tiến Phòng – người mang ký ức của những năm tháng biên giới
Có những người lính trở về từ chiến tranh không mang theo huân chương lớn.
Thứ họ mang theo là ký ức.
Ký ức về những người đồng đội.
Ký ức về những bản làng.
Và ký ức về những ngày biên giới không bình yên.
Nguyễn Tiến Phòng là một trong những người như thế.
Ông từng là Chính trị viên phó Đồn CANDVT Nghĩa Thuận, công tác tại đây trong giai đoạn 1979–1982.
Những năm tháng ấy, Nghĩa Thuận là một địa bàn đặc biệt khó khăn của Hà Giang.
Người lính biên phòng vừa làm nhiệm vụ bảo vệ đường biên, vừa gắn bó với nhân dân.
Khi chiến tranh xảy ra, mối quan hệ ấy càng trở nên quan trọng.
Người dân cung cấp thông tin.
Dân quân cùng bộ đội tuần tra.
Các lực lượng phối hợp bảo vệ từng khu vực.
Những người lính như Nguyễn Tiến Phòng không chỉ chứng kiến cuộc chiến đấu.
Họ còn chứng kiến sự đoàn kết của quân và dân vùng biên.
Một trong những câu chuyện ông nhớ lại là vụ việc xảy ra từ năm 1977.
Ngày 18/5/1977, một tổ tuần tra của Đồn CANDVT Nghĩa Thuận gồm 6 người do Trung úy Viên Đình Thượng phụ trách bị phục kích và bắt giữ.
Sau 10 ngày kiên trì đấu tranh, phía bên kia buộc phải trao trả cả 6 cán bộ, chiến sĩ cùng vũ khí, trang bị.
Đó là thời kỳ trước cuộc chiến tranh năm 1979.
Nhưng nó cho thấy biên giới Hà Giang khi ấy đã rất căng thẳng.
Những người lính phải luôn cảnh giác.
Mỗi chuyến tuần tra đều có thể trở thành một thử thách.
Rồi năm 1979 đến.
Nguyễn Tiến Phòng trở thành người trực tiếp chứng kiến những ngày chiến đấu của Nghĩa Thuận.
Ông nhìn thấy đồng đội chiến đấu.
Nhìn thấy những người dân quân địa phương sát cánh cùng bộ đội.
Và chứng kiến những người đã hy sinh.
Tại Nhà bia tưởng niệm xã Nghĩa Thuận hôm nay có 55 liệt sĩ được ghi danh.
Mỗi cái tên là một câu chuyện.
Nhưng không phải câu chuyện nào cũng còn người kể.
Bởi vậy, những cựu chiến binh như Nguyễn Tiến Phòng có một vai trò rất đặc biệt.
Họ là những nhân chứng sống của lịch sử.
Khi họ kể lại, một vùng biên giới của gần nửa thế kỷ trước hiện lên không phải bằng những con số khô khan.
Mà bằng con người.
Bằng những người lính trẻ.
Bằng đồng bào các dân tộc.
Bằng những con đường núi quanh co.
Bằng những ngày sương mù phủ kín biên giới.
Và bằng những cái tên đã nằm lại.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng ký ức thì không nên bị lãng quên.
Bởi mỗi thế hệ đều cần biết rằng sự bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.
Đã từng có những người đứng ở nơi rất xa.
Trong điều kiện rất khó khăn.
Và làm một công việc rất giản dị:
Bảo vệ quê hương.
Hoa lửa Nguyễn Tiến Phòng – người cựu chiến binh mang theo ký ức Nghĩa Thuận, để câu chuyện của một thế hệ không bị chìm vào im lặng.



