NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN VÀ NIỀM TIN CHIẾN THẮNG
Trong chiến tranh, người chính trị viên không chỉ là người truyền đạt mệnh lệnh, mà còn là chỗ dựa tinh thần, là người giữ ngọn lửa niềm tin trong những giờ phút khó khăn nhất.
Trong mỗi đơn vị chiến đấu, bên cạnh chỉ huy quân sự luôn có người chính trị viên – người mà không phải lúc nào cũng trực tiếp cầm súng ra trận đầu tiên, nhưng lại đứng ở vị trí rất quan trọng: giữ vững tư tưởng, tinh thần và niềm tin cho toàn đơn vị. Với anh Phạm Hải Triều, hình ảnh người chính trị viên trong chiến trường miền Nam luôn là ký ức không thể mờ phai.
Anh kể rằng thời điểm chiến đấu ở Sài Gòn, có những lúc đơn vị rơi vào hoàn cảnh đặc biệt khó khăn: tin chiến sự khắp nơi dồn dập, tổn thất có thật, đồng đội hy sinh, nhiệm vụ ngày càng nặng nề trong khi kẻ địch lại mạnh, trang bị hiện đại. Trong những lúc như vậy, nếu chỉ dựa vào mệnh lệnh quân sự, chưa chắc người lính đã đủ sức vượt qua nỗi sợ hãi và áp lực. Chính người chính trị viên là người đứng ra, thay vì chỉ nói về kế hoạch tác chiến, ông nói về lý do tại sao họ đang chiến đấu, nói về Tổ quốc, về nhân dân, về quê hương đang chờ đợi ngày giải phóng.
Anh nhớ mãi một buổi tối đặc biệt. Tin báo về cho biết có đơn vị bạn vừa chịu tổn thất nặng. Nhiều anh em trong tiểu đội lặng đi. Không ai khóc, nhưng không khí nặng như có đá đè trong lòng. Chính trị viên của đơn vị bước đến, không quát tháo, không đọc nghị quyết dài dòng, ông chỉ ngồi xuống giữa mọi người, giọng trầm nhưng chắc:
“Mỗi giọt máu rơi hôm nay là để ngày mai đất nước không còn phải nghe tiếng súng. Chúng ta đau, nhưng không được gục. Đồng đội đã ngã xuống rồi, thì chúng ta càng phải đi tiếp, vì đi tiếp không chỉ là nhiệm vụ, mà là lời hứa với người đã nằm lại phía sau”.
Câu nói ấy như ngọn lửa bùng lên trong lòng từng người lính. Không ai nói nhiều, nhưng ai nấy đều hiểu: họ không chỉ đang chiến đấu cho bản thân, mà còn cho cả những người không còn cơ hội trở về.
Người chính trị viên ngày ấy không chỉ động viên bằng lời. Ông là người sống mẫu mực, giản dị, sẵn sàng chia từng miếng cơm, từng ngụm nước với anh em. Khi hành quân, ông luôn đi cùng đội hình, chưa bao giờ chọn phần việc nhẹ cho mình. Có lần đơn vị phải băng qua đoạn rừng đầy đỉa và bùn lầy, ông vẫn cởi dép, lội trước để mở đường. Anh em nhìn theo mà càng thêm nể phục. Niềm tin không phải chỉ được tạo ra từ diễn thuyết, mà từ chính hành động.
Đặc biệt, ông luôn nhắc mọi người rằng chiến tranh không chỉ là đánh giặc, mà còn là giữ gìn tình người. Khi gặp dân, ông dặn anh em phải lễ phép, phải thương dân như người nhà. Khi có chiến sĩ phạm lỗi vì áp lực chiến tranh, ông không chỉ phê bình mà còn tìm cách giúp họ đứng lên. Vì thế, dù trong hoàn cảnh ác liệt, tất cả đều tin và yêu mến ông.
Ngày đất nước toàn thắng, nhiều người lính ôm nhau mà khóc, nhưng họ cũng không quên tìm người chính trị viên năm nào. Ông không nhận mình là người đặc biệt. Ông chỉ cười và nói: “Chiến thắng này là của tất cả chúng ta. Nếu tôi có góp phần gì, thì chỉ là giữ cho các cậu không đánh mất niềm tin”.
Với anh Triều, ông không chỉ là người chỉ huy, mà là người thầy, người anh lớn đã giúp cả đơn vị vượt qua những ngày tối nhất để nhìn thấy ánh sáng chiến thắng.



