NGƯỜI CHỞ ĐÒ ĐÊM
Ông Bảy từng là người chở đò trên một khúc sông.
Ngày thường, ông đưa người dân qua lại.
Những năm chiến tranh, có những chuyến đò diễn ra trong đêm.
Ông không hỏi nhiều.
Chỉ biết người lên đò cần sang bờ bên kia.
Có hôm nước lớn.
Có hôm trời mưa.
Ông vẫn chèo.
Chiếc đò nhỏ, mái chèo đã cũ.
Ông thuộc từng đoạn nước xoáy.
Có những đêm ông phải tắt đèn.
Chỉ dựa vào ánh sáng mờ từ bầu trời để định hướng.
Một lần, chuyến đò chở một nhóm người qua sông giữa lúc mưa rất lớn.
Nước dâng nhanh.
Ông phải giữ mái chèo thật chắc.
Mọi người ngồi im.
Không ai muốn gây tiếng động.
Cuối cùng, đò cập bến.
Ông thở phào.
Nhiều năm sau, con sông có cây cầu lớn.
Ông nghỉ chèo đò.
Người trẻ trong làng ít ai biết ông từng làm công việc ấy.
Một lần, một người cựu chiến binh trở về thăm quê và nhận ra ông.
Người ấy nói năm xưa chính ông Bảy từng đưa mình qua sông.
Hai người nhìn nhau.
Ông Bảy không nhớ rõ.
Người kia thì nhớ.
Anh nói nhờ chuyến đò ấy mà anh đến được nơi cần đến.
Ông Bảy chỉ cười.
Ông bảo mình làm công việc của người lái đò.
Nhưng người cựu chiến binh nói có những công việc bình thường lại trở nên quan trọng trong những thời điểm đặc biệt.
Sau đó, hai người đứng trên cây cầu mới.
Bên dưới, dòng sông vẫn chảy.
Chiếc đò cũ không còn.
Nhưng người lái đò năm nào vẫn nhớ tiếng mái chèo trong những đêm nước lớn.



