Cựu chiến binh

NGƯỜI CHỜ DƯỚI GỐC CÂY

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CHỜ DƯỚI GỐC CÂY

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt tại nhiều nơi ở miền Nam. Trong những ngày Tết, khi người người mong được sum họp, nhiều gia đình lại phải sống trong cảnh chờ đợi và lo âu.

Ở một ngôi làng nhỏ, có một cô gái tên Vân. Trước sân nhà cô có một cây phượng do cha trồng từ khi cô còn nhỏ.

Cha Vân từng nói:

— Khi cây phượng này nở hoa, cha sẽ đưa con đi chơi.

Vân luôn mong đến mùa hè.

Nhưng rồi cha cô lên đường chiến đấu.

Mỗi chiều, Vân lại ra ngồi dưới gốc cây.

Cô chờ cha.

Tết Mậu Thân năm 1968 đến.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy diễn ra trên nhiều địa bàn miền Nam. Chiến sự trở nên ác liệt, khiến cuộc sống của người dân bị đảo lộn.

Vân và mẹ phải rời khỏi làng.

Trước khi đi, cô quay lại nhìn cây phượng.

Cô tự nhủ:

“Cha sẽ trở về, mình sẽ trở lại đây.”

Những năm sau đó, Vân lớn lên trong những ngày tháng chiến tranh.

Mỗi khi nghe tin có người trở về từ chiến trường, cô đều hy vọng đó là cha.

Nhưng lần nào cũng thất vọng.

Rồi một ngày, tin buồn đến.

Cha Vân đã hy sinh.

Cô ngồi dưới gốc cây phượng và khóc.

Mẹ ôm cô.

— Con đừng trách cha. Cha con đã cố gắng trở về, nhưng chiến tranh không cho cha cơ hội.

Vân nhìn thân cây.

Cô đặt tay lên lớp vỏ sần sùi.

— Vậy con sẽ chờ thay cha.

Mẹ hỏi:

— Chờ gì?

Vân đáp:

— Chờ ngày quê mình bình yên.

Từ đó, Vân không còn chờ cha trở về nữa.

Cô chờ một ngày trẻ em được đến trường.

Chờ những người mẹ không phải lo sợ mỗi khi con mình ra khỏi nhà.

Chờ những con đường không còn tiếng súng.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Vân trở về quê.

Cây phượng vẫn còn đó.

Nó đã lớn hơn rất nhiều.

Mỗi mùa hè, hoa đỏ phủ kín cả tán cây.

Vân đứng dưới gốc cây, mỉm cười.

Một nhóm trẻ chạy qua.

Một cô bé hỏi:

— Cô ơi, cô đứng đây làm gì vậy?

Vân trả lời:

— Cô từng chờ ở đây rất lâu.

— Cô chờ ai ạ?

Vân nhìn những bông hoa phượng rồi nói:

— Cô từng chờ cha mình. Sau đó, cô chờ hòa bình.

Cô bé ngước nhìn cây phượng.

— Bây giờ hòa bình rồi mà cô.

Vân mỉm cười:

— Đúng. Vì vậy cô càng phải biết trân trọng nó.

Nhiều năm sau, Vân trở thành giáo viên.

Cô thường đưa học sinh ra dưới gốc cây phượng để kể cho các em nghe về những năm tháng chiến tranh.

Cô không muốn các em chỉ nhớ đến chiến tranh bằng những con số và sự kiện.

Cô muốn các em hiểu rằng lịch sử được tạo nên từ những con người bình thường, những gia đình, những ước mơ và những sự hy sinh.

Mỗi mùa hè, khi hoa phượng nở, Vân lại đứng dưới gốc cây.

Cô nhớ đến cha.

Nhưng lần này, cô không còn buồn.

Bởi dưới tán cây ấy, tiếng trẻ em đang cười.

Người cha năm xưa đã không thể trở về, nhưng lời hứa về một ngày bình yên cuối cùng cũng thành hiện thực. Cây phượng vẫn nở qua từng mùa, như một lời nhắc rằng sau những năm tháng khói lửa, cuộc sống vẫn tiếp tục vươn lên và những người ở lại có trách nhiệm gìn giữ hòa bình cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn