Người Chở Thương Binh
Nghĩa tình đồng bào trong thời bom đạn.

Đêm ấy mưa lớn, con đường rừng trơn trượt và tối đen như mực. Anh dân công tên Lộc vẫn cõng thương binh vượt dốc suốt nhiều giờ liền. Mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ướt đẫm vai áo bạc màu. Người thương binh nhiều lần xin anh nghỉ lại nhưng Lộc chỉ lắc đầu. Anh nói bệnh xá phía trước đang chờ cứu người. Đến nơi, đôi chân anh đã run lên vì kiệt sức nhưng gương mặt vẫn nở nụ cười nhẹ nhõm. Giữa chiến tranh, những con người bình dị ấy đã âm thầm giữ lại sự sống cho đồng đội.



