Bài viết

Người Chôn Cột Mốc Trong Rừng Sâu

Ninh Bình17/05/2026Phạm Quang Thiện (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường hành quân qua dãy Trường Sơn có một tổ công binh chuyên mở đường và cắm mốc dẫn lối cho bộ đội. Trong tổ ấy có một chiến sĩ quê Khánh Thiện, người đã dành nhiều năm tuổi trẻ băng rừng, vượt núi giữa bom đạn để giữ thông suốt những con đường bí mật. Công việc của anh là cùng đồng đội mở những lối đi mới trong rừng và chôn các cột mốc bằng gỗ để bộ đội hành quân ban đêm không bị lạc hướng. Những cột mốc ấy thường rất nhỏ, chỉ được khắc ký hiệu đơn giản nhưng lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng giữa đại ngàn tối đen. Đường rừng Trường Sơn quanh co, nhiều đoạn toàn cây rậm và vực sâu. Ban ngày mọi người phải tránh máy bay trinh sát, chỉ đến tối mới lặng lẽ làm việc. Có những hôm cả tổ đi từ chiều tới sáng mới cắm xong vài cột mốc trên một đoạn đường hiểm trở. Một đêm mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ mở gấp tuyến đường mới để thay cho con đường cũ vừa bị bom đánh sập. Trời tối đen, mưa rừng trút xuống không ngớt làm đất núi nhão ra, đi lại vô cùng khó khăn. Anh cùng đồng đội mang theo cuốc, xẻng và những cọc gỗ men theo triền núi mở đường. Cứ đi được một quãng, họ lại dừng lại chôn một cột mốc nhỏ để đánh dấu hướng đi cho các đoàn quân phía sau. Khi tới gần một khe núi hẹp, bất ngờ đất đá từ trên cao đổ xuống do mưa lớn làm sạt lở. Một đoạn đường vừa mở xong bị vùi lấp hoàn toàn. Nghe tiếng động ầm ầm giữa đêm, mọi người vội chạy tìm chỗ tránh. Sau trận sạt lở, anh phát hiện một cột mốc quan trọng ở khúc rẽ đã bị đất cuốn mất. Nếu không dựng lại ngay, những đoàn bộ đội hành quân trong đêm rất dễ đi lạc sang khu vực nguy hiểm. Không quản trời mưa lạnh buốt, anh cùng một đồng đội quay lại mép vực tìm vị trí cũ của cột mốc. Đất bùn trơn trượt bám đầy quần áo, nhiều lần cả hai phải bám rễ cây để khỏi ngã xuống dốc. Gần sáng, cột mốc mới cuối cùng cũng được dựng lại giữa màn mưa dày đặc. Chỉ ít lâu sau, từng đoàn bộ đội lặng lẽ men theo con đường vừa mở tiếp tục hành quân vào Nam an toàn. Ngồi tựa lưng bên gốc cây nhìn những bóng người khuất dần trong sương núi, anh cảm thấy mọi nhọc nhằn suốt đêm dài đều xứng đáng. Anh hiểu rằng những cột mốc nhỏ bé mình chôn xuống giữa rừng sâu hôm nay sẽ giúp biết bao người lính tìm đúng đường trong những năm tháng chiến tranh gian khó. Sau ngày đất nước hòa bình, người chiến sĩ công binh quê Khánh Thiện trở về quê nhà với cuộc sống giản dị. Nhưng mỗi khi đi trên những con đường bằng phẳng của quê hương, ông lại nhớ về những đêm chôn cột mốc giữa Trường Sơn năm ấy — nơi tuổi trẻ của ông đã âm thầm góp sức mở đường cho những đoàn quân đi tới ngày thắng lợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn