Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CHÚ NĂM – DẤU CHÂN KHÔNG MỜ TRÊN ĐƯỜNG QUÊ

Hưng Yên17/12/2025Quang (Trường TH&THCS Bình Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào các bạn, hôm nay trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể về chú Năm – người chiến sĩ trong gia đình mà dù chưa từng gặp mặt, nhưng câu chuyện về chú vẫn sống mãi trong trái tim mình. Tấm bằng Tổ quốc ghi công của chú chính là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

1. Con đường chú Năm rời quê lên đường nhập ngũ

Chú Năm sinh ra trong một gia đình làm nông, cuộc sống tuy vất vả nhưng đầy tình thương. Khi lớn lên, đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt. Dù còn rất trẻ, chú đã xin gia đình cho nhập ngũ.

Trước lúc đi, chú chỉ nói với mẹ: “Con đi để bảo vệ quê mình, để sau này các em được sống trong hòa bình.” Những lời giản dị ấy lại chứa đựng cả một tấm lòng yêu nước lớn lao.

Thời gian trong quân ngũ vô cùng gian khó: hành quân xuyên rừng giữa trời đổ mưa, ngủ dưới những tấm tăng mỏng manh, bữa ăn chỉ có cơm độn khoai. Nhưng trong những lá thư gửi về, chú luôn động viên gia đình yên tâm. Chú bảo rằng chính tình yêu quê hương là động lực để chú và đồng đội vượt qua tất cả.

2. Trận đánh định mệnh và sự hy sinh của chú

Trong một lần bảo vệ tuyến đường vận chuyển lương thực vào chiến trường, đơn vị của chú bị địch phục kích. Chú đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để giữ đường thông suốt cho đoàn vận tải.

Mẹ tôi kể, đồng đội của chú nói rằng: “Chú Năm của gia đình luôn cười, dù khó khăn đến đâu cũng không bao giờ than thở.” Nhưng lần ấy, chú đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn khi tuổi đời còn quá trẻ.

Tin chú hy sinh khiến cả gia đình gục khóc. Nhưng đi kèm với nỗi đau là niềm tự hào, bởi chú đã sống đúng như lời hứa thuở rời quê: sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.

3. Tấm bằng Tổ quốc ghi công – ngọn lửa ấm mãi trong tim

Ngày nay, trên bàn thờ gia đình, tấm bằng ghi công của chú được đặt ở vị trí trang trọng nhất. Mỗi lần nhìn vào, tôi như cảm nhận được ánh mắt hiền hậu và nụ cười ấm áp mà mẹ miêu tả.

Tấm bằng ấy không chỉ là kỷ vật của gia đình, mà còn là bài học sống động về lòng dũng cảm, tinh thần kiên cường của thế hệ đi trước.

Là học sinh lớp 7, tôi chưa làm được điều gì lớn lao, nhưng tôi luôn tự nhủ phải nỗ lực học tập, sống tốt, sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của chú Năm và biết bao chiến sĩ đã ngã xuống để đổi lại cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn