NGƯỜI CHỮA LÀNH GIỮA ĐƯỜNG HÀNH QUÂN
Trong một cuộc hành quân dài ngày, một chiến sĩ bị thương giữa đường rừng. Không có điều kiện đưa về trạm xá, một y tá đã quyết định dừng đoàn, trực tiếp sơ cứu ngay tại chỗ, giúp người bị thương vượt qua cơn nguy kịch và tiếp tục hành quân an toàn.
Tôi là Nguyễn Văn Lập, từng là chiến sĩ quân y đi cùng các đơn vị hành quân trong chiến tranh.
Có những chặng đường không chỉ dài, mà còn đầy thử thách và bất ngờ.
Hôm đó, đơn vị chúng tôi hành quân xuyên rừng để kịp đến vị trí tập kết.
Đường rừng trơn trượt, dốc cao, lại phải mang theo nhiều trang bị nặng.
Khi đi được nửa chặng đường, Hoàng Văn Tùng – một chiến sĩ trẻ – bất ngờ trượt chân ngã xuống sườn dốc.
Cậu bị thương ở chân, không thể tiếp tục di chuyển.
“Không đi được nữa rồi…” Tùng nói, giọng đau đớn.
Đội hình lập tức dừng lại.
Trần Thị Mai – dân công y tế đi cùng – nhanh chóng đến kiểm tra.
Chị nói:
“Không thể tiếp tục di chuyển nếu chưa cố định vết thương.”
Nhưng ở giữa rừng, không có đủ dụng cụ y tế đầy đủ như trong trạm.
Mai phải dùng những gì có sẵn: băng vải, nẹp tre nhỏ và thuốc mang theo người.
Trong khi đó, thời gian hành quân không thể kéo dài quá lâu vì còn nhiệm vụ phía trước.
Chỉ huy lo lắng:
“Nếu dừng lâu, cả đơn vị sẽ bị chậm tiến độ.”
Mai trả lời:
“Nếu không xử lý, cậu ấy sẽ không thể đi tiếp.”
Không ai phản đối thêm.
Mai bắt đầu sơ cứu ngay tại chỗ.
Tùng cắn chặt răng chịu đau.
Trong rừng, tiếng chim và tiếng lá cây hòa lẫn, nhưng không khí lại rất căng thẳng.
Sau một thời gian, vết thương được cố định tạm thời.
Mai nói:
“Cậu có thể đi chậm, nhưng phải có người hỗ trợ.”
Hai chiến sĩ thay nhau dìu Tùng tiếp tục hành quân.
Dù chậm hơn, nhưng cả đơn vị vẫn giữ được đội hình.
Tùng vừa đi vừa nói:
“Tôi không làm chậm mọi người chứ?”
Mai đáp:
“Trong đội hình này, không ai bị bỏ lại phía sau.”


