Khác

Người chứng kiến trận lũ lịch sử miền Trung: “Có lúc nước dâng lên gần mái nhà”

Nhắc đến những trận lũ lớn ở miền Trung, ông Nguyễn Văn Tấn, 74 tuổi, người dân một xã ven sông tại tỉnh Quảng Bình, vẫn không quên được ký ức về trận lũ lịch sử mà ông đã trải qua hơn hai mươi năm trước. Với ông, đó là những ngày mà cả làng chìm trong biển nước, khi người dân phải vật lộn với thiên tai để giữ lấy mạng sống và bảo vệ mái nhà của mình

Hải Phòng15/03/2026Đoàn xã Thái Tân (Đoàn xã Thái Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Tấn sinh ra và lớn lên bên dòng sông Gianh. Cuộc sống của gia đình ông gắn liền với ruộng đồng và con nước lên xuống mỗi mùa. Người dân trong vùng vốn đã quen với cảnh mưa bão và lũ lụt mỗi năm. Tuy nhiên, trận lũ lớn xảy ra vào cuối những năm 1990 – mà nhiều người trong làng gọi là “trận lũ lịch sử” – là điều mà không ai có thể quên.

Theo lời ông Tấn, những ngày trước khi lũ đến, trời mưa liên tục nhiều ngày. Mưa lớn khiến nước sông dâng nhanh.

“Ban đầu ai cũng nghĩ chỉ là trận lũ bình thường như những năm trước,” ông nhớ lại.

Nhưng chỉ sau một đêm, mực nước bắt đầu dâng lên rất nhanh. Dòng nước từ thượng nguồn đổ về khiến con sông trở nên dữ dội.

“Chúng tôi thức dậy vào sáng sớm và thấy nước đã tràn vào sân,” ông kể.

Người dân trong làng bắt đầu chuyển đồ đạc lên cao. Những vật dụng quan trọng được đưa lên gác hoặc buộc chặt để tránh bị nước cuốn trôi.

Tuy nhiên, nước lũ tiếp tục dâng cao.

Đến buổi chiều, nhiều ngôi nhà trong làng đã bị ngập sâu.

“Có lúc nước dâng lên gần mái nhà,” ông Tấn nói.

Trong hoàn cảnh đó, nhiều gia đình phải di chuyển bằng thuyền hoặc bè tạm để tìm nơi an toàn.

Theo ông Tấn, cả làng lúc đó gần như bị cô lập. Đường làng và cánh đồng đều chìm trong nước.

“Nhìn ra xung quanh chỉ thấy nước mênh mông,” ông kể.

Trong những ngày lũ dâng cao, người dân phải sống trên tầng cao của nhà hoặc trên những gác tạm. Lương thực và nước uống trở nên rất quý.

“Chúng tôi phải chia nhau từng ít gạo, từng chai nước,” ông nhớ lại.

Trẻ em và người già là những người gặp nhiều khó khăn nhất trong hoàn cảnh đó.

Nhiều gia đình phải thức suốt đêm để theo dõi mực nước.

“Chỉ cần nước dâng thêm một chút nữa là nhà có thể bị cuốn trôi,” ông nói.

Trong những ngày đó, sự giúp đỡ giữa người dân trong làng trở nên rất quan trọng.

Theo ông Tấn, những người có thuyền thường chèo đi khắp làng để giúp đỡ những gia đình gặp khó khăn.

“Có người mang thức ăn, có người giúp đưa người già và trẻ nhỏ đến nơi cao hơn,” ông kể.

Sau nhiều ngày mưa lớn, nước lũ cuối cùng cũng bắt đầu rút.

Nhưng khi nước rút, người dân phải đối mặt với một khung cảnh tan hoang.

“Ruộng đồng bị ngập bùn, nhiều ngôi nhà bị hư hỏng,” ông Tấn nhớ lại.

Gia súc, gia cầm của nhiều gia đình bị nước cuốn trôi. Nhiều người mất trắng sau trận lũ.

Dù vậy, người dân trong làng vẫn bắt tay vào khôi phục cuộc sống.

Mọi người cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, sửa lại mái nhà và khôi phục ruộng đồng.

Theo ông Tấn, điều khiến ông nhớ nhất sau trận lũ chính là tinh thần đoàn kết của người dân.

“Trong lúc khó khăn nhất, mọi người luôn giúp đỡ nhau,” ông nói.

Sau nhiều năm, cuộc sống trong làng đã thay đổi. Những con đường mới được xây dựng, nhiều ngôi nhà kiên cố hơn được dựng lên.

Nhưng ký ức về trận lũ lịch sử vẫn còn trong tâm trí của những người đã trải qua.

Đối với ông Tấn, đó là bài học về sức mạnh của thiên nhiên và sự kiên cường của con người.

“Miền Trung chúng tôi quen với bão lũ, nhưng mỗi lần thiên tai đến vẫn là một thử thách lớn,” ông chia sẻ.

Giờ đây, mỗi khi mùa mưa đến, ông vẫn theo dõi mực nước sông như một thói quen.

“Nhìn con sông, tôi lại nhớ đến những ngày cả làng phải chống chọi với lũ,” ông nói.

Những ký ức ấy không chỉ là câu chuyện của riêng ông Tấn mà còn là ký ức chung của nhiều người dân miền Trung – những người đã nhiều lần đứng lên sau thiên tai để tiếp tục cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn