Bài viết

Người chuyển đạn

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng trung du năm xưa, có một đội dân công hỏa tuyến chuyên vận chuyển đạn dược ra mặt trận. Họ không phải lính chiến đấu trực tiếp, nhưng mỗi bước chân của họ đều gắn liền với hiểm nguy. Trong đội có bác Lâm – người lớn tuổi nhất, từng trải và luôn được mọi người tin tưởng. Còn trẻ nhất là Cường – mới mười bảy tuổi, lần đầu tham gia công việc nặng nhọc như vậy. Những chuyến đi thường bắt đầu khi trời vừa tối. Mỗi người gùi trên lưng hàng chục ký hàng hóa, lặng lẽ đi theo con đường mòn xuyên rừng. Không được thắp đèn, không được gây tiếng động lớn, mọi thứ đều phải giữ bí mật tuyệt đối. Một đêm, khi cả đội đang đi qua một đoạn đường đá, bất ngờ phía trước vang lên tiếng nổ. Một quả bom vừa rơi xuống cách đó không xa. Mặt đất rung chuyển, cây cối đổ ngổn ngang. Con đường bị chắn lại. Nếu không tìm cách đi tiếp, chuyến hàng sẽ bị chậm trễ. Bác Lâm nhanh chóng dẫn cả đội tìm lối vòng. Nhưng đoạn đường mới lại toàn đá sắc nhọn, rất khó đi. Khi những đôi dép cao su cọ mạnh vào đá, những tia lửa nhỏ bất ngờ bắn ra. Cường đi phía sau, lần đầu nhìn thấy cảnh đó, ngạc nhiên nói nhỏ: “Bác ơi, lửa kìa!” Bác Lâm khẽ đáp: “Ừ… hoa lửa đấy. Đường càng khó thì hoa càng nhiều.” Cái tên “hoa lửa” từ đó theo họ suốt chặng đường. Càng đi sâu, địa hình càng hiểm trở. Có đoạn dốc cao, mọi người phải bám vào nhau để leo lên. Đá va vào đá, dép cọ vào mặt đường, những tia lửa lại lóe lên trong đêm. Dù mệt, dù vai đau rát vì gùi nặng, nhưng mỗi khi nhìn thấy những “hoa lửa” ấy, họ lại như được tiếp thêm sức mạnh. Giữa đêm khuya, cả đội dừng lại nghỉ chân. Không dám nhóm lửa, họ ngồi sát vào nhau, chia nhau từng ngụm nước. Cường thở dốc, hỏi:
“Bác ơi, sao mình phải cố vậy?”
Bác Lâm nhìn xa xăm rồi nói:
“Vì phía trước còn nhiều người đang chờ. Mình dừng lại là họ khó khăn.” Câu trả lời đơn giản nhưng khiến Cường im lặng. Sau một chặng đường dài, họ cũng đến nơi giao hàng. Khi đặt gùi xuống, ai cũng mệt lả, nhưng ánh mắt lại đầy niềm vui. Trên đường trở về, trời gần sáng. Những tia lửa không còn hiện rõ như trong đêm, nhưng trong lòng mỗi người, “hoa lửa” vẫn đang cháy. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Cường trở về quê hương. Cậu đã trưởng thành, trở thành một người đàn ông vững vàng. Một lần đi qua con đường đá năm xưa, cậu cố tình bước mạnh để tạo ra những tia lửa nhỏ. Những “hoa lửa” lại lóe lên – vẫn như ngày nào. Cường đứng lặng, nhớ về những đêm hành quân, nhớ về bác Lâm và đồng đội. Những con người bình dị, không tên tuổi, nhưng đã góp phần làm nên chiến thắng. Câu chuyện “hoa lửa” của đội dân công ấy không có những trận đánh lớn, không có chiến công được ghi chép, nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc:
Chính những con người thầm lặng, với ý chí bền bỉ như những tia lửa nhỏ, đã tạo nên sức mạnh lớn lao cho cả dân tộc. Và “hoa lửa” – dù chỉ là ánh sáng thoáng qua – vẫn mãi là biểu tượng của nghị lực, của sự kiên cường không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chuyển đạn | Câu chuyện thời hoa lửa