Người có công giúp đỡ cách mạng (6)
Những câu chuyện thời hoa lửa Nếu có một thước đo nào cho sự tận cùng của lòng yêu nước, tôi tin rằng thước đo đó chính là đôi mắt của Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Giữa mảnh đất Quảng Nam "chưa mưa đà thấm", cuộc đời Mẹ không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà là một huyền thoại được viết bằng nước mắt và sự nhẫn nại phi thường. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mùa xuân không trở lại của hàng triệu bà mẹ Việt Nam. Trong mạch nguồn thiêng ấy, mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010), thôn Thanh Quýt, xã Đi
Những câu chuyện thời hoa lửa
Nếu có một thước đo nào cho sự tận cùng của lòng yêu nước, tôi tin rằng thước đo đó chính là đôi mắt của Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Giữa mảnh đất Quảng Nam "chưa mưa đà thấm", cuộc đời Mẹ không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà là một huyền thoại được viết bằng nước mắt và sự nhẫn nại phi thường.
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những mùa xuân không trở lại của hàng triệu bà mẹ Việt Nam. Trong mạch nguồn thiêng ấy, mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010), thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, Quảng Nam) hiện lên như một tượng đài bất tử: chín người con trai, hai cháu ngoại và một con rể ngã xuống vì độc lập, tự do, mười hai liệt sĩ từ một mái nhà tranh cát trắng của mẹ. Tiếng ru của mẹ hòa trong bom đạn, nuôi lớn những trái tim quả cảm. Dáng hình gầy guộc của mẹ là hiện thân của ý chí bền bỉ, lòng yêu nước thầm lặng mà vĩ đại, di sản tinh thần cần được gìn giữ và lan tỏa bằng hành động mỗi ngày.Có người hỏi: "Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình", nhưng có biển cả nào chứa đựng nổi bấy nhiêu nỗi đau? Mỗi lần một người con ngã xuống, trái tim Mẹ lại thêm một vết sẹo. Thế nhưng, sau mỗi lần chịu tang, Mẹ lại tiếp tục tiễn người con kế tiếp lên đường. Đó không còn là sự can đảm thông thường, đó là một đức tin sắt đá vào ngày độc lập, là sự hy sinh mà người trẻ chúng tôi hôm nay khó lòng tưởng tượng nổi.
Sự sáng tạo của Mẹ không nằm ở những chiến công rực rỡ, mà nằm ở sự tĩnh lặng. Ngay trong vườn nhà Mẹ tại Điện Bàn, có đến 5 chiếc hầm bí mật .Mẹ vừa là người mẹ của các liệt sĩ, vừa là người bảo vệ cho những "đứa con" cách mạng khác .Suốt những năm tháng chiến tranh, Mẹ nuôi giấu cán bộ, bộ đội dưới lòng đất ngay sát đồn địch .Trên mặt đất, Mẹ vẫn bình thản nhai trầu, làm lụng để canh gác cho những nhịp thở dưới hầm sâu. Hình ảnh Mẹ ngồi trên chõng tre, mắt nhìn xa xăm ra phía ngõ, vừa là sự chờ đợi mòn mỏi, vừa là một tư thế bảo vệ vững chãi. Mẹ chính là "trận địa" lòng dân mà không một loại vũ khí hiện đại nào có thể công phá được. Ngày nay, tại Quảng Nam, tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lấy nguyên mẫu từ Mẹ Thứ đã
sừng sững mọc lên. Nhưng với tôi bức tượng đài sống động nhất chính là những câu chuyện về Mẹ .Người trẻ chúng tôi thường nói về "đam mê" và "khát vọng", khi nhìn vào cuộc đời Mẹ tôi học được bài học về sự dâng hiến. Mẹ không giữ lại gì cho riêng mình, ngay cả những đứa con là khúc ruột của mình, Mẹ cũng sẵn sàng hiến dâng cho Tổ quốc."Nếu ai cũng giữ con mình lại, thì ai đi đánh giặc? Nước không còn, thì nhà làm sao có được?" – Câu nói giản dị của những người mẹ Việt Nam như Mẹ Thứ chính là cội nguồn của mọi sức mạnh. Đứng trước tượng đài Mẹ Thứ khổng lồ giữa lòng đất Quảng, tôi chợt thấy mình nhỏ bé lạ thường. Một bên là thế giới của tôi: ồn ã tiếng còi xe, sóng 5G và những lo âu vụn vặt về “deadline”. Một bên là đôi mắt đá của Mẹ: hun hút nỗi đau của những năm tháng bom rền và những đêm trắng canh hầm bí mật. Sự đối lập ấy khiến tôi bàng hoàng nhận ra: Thứ hòa bình hiển nhiên như hơi thở mà tôi đang hưởng thụ, thực chất đã được đổi bằng cả cuộc đời bão giông của thế hệ đi trước. Dù không được trực tiếp ngồi đối diện để nghe Mẹ kể chuyện, nhưng qua từng trang sử và thước phim cũ, tôi hiểu rằng lịch sử không hề ngủ yên, nó đang đập nhịp nhàng trong lòng đất và trong chính sự tự do của tôi hôm nay. Nếu Mẹ đã dành cả thanh xuân để giữ lấy mảnh đất này, tôi không cho phép mình sống hời hợt . Bước chân rời khu tượng đài, tôi thấy vai mình nặng hơn một chút - cái sức nặng của lòng biết ơn và trách nhiệm phải viết tiếp chương sử mới thật rực rỡ.
Khép lại những trang tư liệu về cuộc đời Mẹ Thứ, tôi chợt nhận ra lịch sử không hề nằm yên trong quá khứ hay những bảo tàng khô khốc. Lịch sử vẫn đang đập nhịp nhàng trong chính nhịp thở hòa bình mà tôi đang hưởng thụ hôm nay. Sự đối lập giữa những năm tháng khói lửa mịt mù của Mẹ và bầu trời xanh ngắt không tiếng bom của tôi chính là lời nhắc nhở đanh thép nhất về giá trị của sự hy sinh. Nếu Mẹ đã dành cả cuộc đời để giữ lấy hình hài đất nước, thì tôi - một người trẻ của thời đại mới không được phép sống hời hợt. Tôi sẽ viết tiếp câu chuyện của "thời hoa lửa" không phải bằng súng đạn, mà bằng tri thức, sự tử tế và khát vọng dựng xây đất nước. Bởi hơn ai hết, tôi hiểu rằng: Trân trọng quá khứ chính là cách tốt nhất để bảo vệ tương lai.



