Bài viết

Người có công tỏa sáng giữa đời thường (2)

Lạng Sơn12/01/2026Đoàn xã Bằng Mạc (Đoàn xã Bằng Mạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mô tả ngắnThông tin đang cập nhật

Bài viếtMô tả ngắnThông tin đang cập nhậtBài viếtNhững năm chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, các thương, bệnh binh, liệt sĩ, người có công với cách mạng..., đã cống hiến, hy sinh vì độc lập, tự do, thống nhất đất nước.Trong công cuộc đổi mới, họ tiếp tục vươn lên trong cuộc sống, hăng hái tham gia học tập, lao động, chung sức xây dựng quê hương. Sự cố gắng của họ xứng đáng được ghi nhận, biểu dương và trở thành những tấm gương tiêu biểu cho cộng đồng học tập, noi theo.Bà Lý Thị Bích, vợ liệt sỹ, ở thôn Đoỏng Lẹng, thị trấn Đông Khê (Thạch An) chia sẻ với phóng viên về những tháng ngày gian khó của gia đình.65 năm qua, trong chiến tranh cũng như trong hòa bình, Đảng, Nhà nước và nhân dân ta luôn ghi nhớ và biết ơn những cống hiến của hàng triệu người con đã anh dũng hy sinh hoặc cống hiến một phần xương máu cho đất nước. Phát huy truyền thống "Đền ơn đáp nghĩa", đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", tỉnh ta luôn làm tốt công tác chăm sóc thương binh, gia đình liệt sĩ và người có công với cách mạng, bảo đảm cho gần 8.300 đối tượng chính sách từng bước có cuộc sống ổn định về vật chất và tinh thần. Quỹ "Đền ơn đáp nghĩa" được sử dụng hiệu quả trong việc xây dựng, cải tạo nhà tình nghĩa, chăm sóc bố mẹ liệt sĩ, phụng dưỡng đến cuối đời Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, thăm hỏi, tặng quà và giúp đỡ thương, bệnh binh, gia đình người có công với cách mạng...Đáp lại tình cảm ấy, bằng tinh thần, phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” và truyền thống gia đình, nhiều thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ, gia đình người có công với cách mạng đã vươn lên trong lao động sản xuất, học tập và sống đẹp cả trong thời chiến lẫn thời bình; tạo được việc làm cho bản thân, gia đình, tích cực giúp đỡ đồng đội và con em của họ có cuộc sống tốt đẹp hơn. Họ đã làm đúng theo lời dạy của Bác Hồ: Thương binh tàn nhưng không phế.Với những ký ức hào hùng không thể quên, ông Đàm Đình Phấn, thương binh hạng 3/4, phố Hoằng Bó, thị trấn Nước Hai (Hòa An) hào hứng kể về những ngày tháng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Ông Phấn nhập ngũ khi vừa học xong lớp 10, trong cuộc đời quân ngũ của mình, ông tham gia nhiều trận chiến ác liệt tại chiến trường miền Nam. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, Trung đoàn 270, Sư 341, Quân đoàn 4 của ông nhận lệnh tiến đánh vào tuyến phòng thủ Xuân Lộc (Biên Hòa) - cửa ngõ phía đông Sài Gòn. Ngày 29/4/1975, khi quân ta truy kích địch vào lòng thành phố Biên Hòa thì ông bị địch bắn bị thương chân phải, được đồng đội đưa đi điều trị. Với những đóng góp của mình, ông được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng ba, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng nhì, Huân chương Chiến sỹ giải phóng, Huân chương Chiến sỹ vẻ vang hạng nhất, nhì, ba, Dũng sỹ diệt Mỹ và nhiều phần thưởng cao quý khác. Trở về quê hương với tỉ lệ thương tật 51%, ông tiếp tục nỗ lực học tập và tham gia nhiều vị trí công tác quan trọng. Nay tuổi đã cao, nhưng ông không ngơi nghỉ, mà bằng kinh nghiệm, tình yêu cuộc sống, ông tích cực đi đầu trong công tác, phong trào ở địa phương, vận động người dân tham gia phát triển kinh tế, các cuộc vận động “Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc”, xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư...Nhiều thương binh, bệnh binh khác đã dũng cảm chiến đấu, vượt qua khói lửa đạn bom của kẻ thù. Họ sẵn sàng hy sinh, xả thân, cống hiến sức trẻ, bầu nhiệt huyết và cả xương máu của bản thân vì những người đồng đội, vì bà con xóm làng thân yêu. Có người đã vĩnh viễn nằm xuống và có những người trở về với vết thương chiến tranh. Họ đều xứng đáng được tôn vinh, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Nhưng, điều đáng trân trọng hơn cả, là những việc làm cao cả, hy sinh quyền lợi bản thân vì lợi ích chung của cộng đồng vẫn tiếp diễn trong cuộc sống hôm nay. Vượt qua nỗi đau mất người thân, những người vợ, người mẹ liệt sỹ với nghị lực kiên cường, tiếp tục phát huy truyền thống cách mạng, chăm lo cuộc sống gia đình, gương mẫu, đi đầu trong công tác xã hội.Bà Lý Thị Bích, vợ liệt sĩ Hoàng Cao Đường, trú tại thôn Đoỏng Lẹng, thị trấn Đông Khê (Thạch An) khiến chúng tôi cảm phục về nghị lực của người phụ nữ. Nỗi đau chồng hy sinh trong chiến tranh, để lại bố mẹ chồng già yếu và 2 đứa con, đứa lớn chưa đầy 3 tuổi, đứa nhỏ còn nằm nôi, đã không thể đánh gục người phụ nữ nghị lực ấy. Hơn 30 năm qua, một mình bà Bích chèo chống phụng dưỡng bố mẹ chồng và nuôi dạy 2 con trưởng thành. Để có những tháng ngày vui vầy bên con cháu hôm nay, những hy sinh, vất vả đối với bà không thể kể xiết. Song, bà Bích luôn tích cực tham gia hoạt động xã hội. Từ năm 1985, bà tham gia công tác Hội Phụ nữ Thị trấn, làm cán bộ chuyên trách dân số. Hiện nay, với cương vị Bí thư chi bộ xóm, Trưởng ban Mặt trận khu dân cư, bà vận động mọi người thực hiện tốt đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước, tích cực đưa các cuộc vận động: “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư” vào từng ngôi nhà, từng người dân trong thôn, cùng chung tay thay đổi diện mạo quê hương. Bà tâm sự: “Để vượt qua mọi khó khăn, cái cần nhất chính là lòng tin. Tôi nỗ lực hết mình cũng là để tri ân sự quan tâm, giúp đỡ, động viên của bà con thôn xóm, của Đảng và chính quyền đối với bản thân tôi và gia đình trong thời gian qua”. Nói về những cố gắng của người có công trong cuộc sống hiện tại, đồng chí Hà Minh Trần, Giám đốc Sở Lao động - Thương binh và Xã hội cho biết: Nhiều người có công đã không ngừng phấn đấu, nỗ lực vượt qua khó khăn, có nhiều thành tích trong học tập, công tác, lao động sản xuất và hoạt động xã hội. Có nhiều người, mặc dù vẫn mang trên mình thương tích của chiến tranh, hoàn cảnh gia đình khó khăn, nhưng tự nguyện đi khắp nơi tìm kiếm, cất bốc hài cốt đồng đội đưa về quê an táng và coi đó như một việc làm tri ân với những đồng đội đã ngã xuống. Có người lại phát triển kinh tế, giải quyết việc làm cho con em đồng đội cũ, nhận nuôi dưỡng, hỗ trợ Mẹ Việt Nam Anh hùng... Những hành động cao đẹp, mang tính nhân văn sâu sắc ấy đã làm vơi đi nỗi đau mất mát người thân của các gia đình liệt sĩ, vơi đi nỗi đau vẫn đang ngày đêm giằng xé thân xác bởi những vết thương của các thương binh, bệnh binh. Những tấm gương đó, những tinh thần đó đáng để chúng ta tôn vinh, khâm phục và là bài học cho nhiều thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn