Người có công giúp đỡ cách mạng

Người có công với cách mạng Lò Văn Ườm

Lạng Sơn23/01/2026Sưu tầm2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Uờm là một người lính giải phóng quân từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – một trong những mặt trận ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi ấy, Quảng Trị được xem là “vùng đất lửa”, nơi bom đạn dội xuống ngày đêm, ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh. Chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, ý chí và lòng dũng cảm của những người lính như ông Uờm đã được tôi luyện và tỏa sáng.

Ngay từ khi còn trẻ, ông Uờm đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo niềm tin giản dị nhưng mãnh liệt: đánh giặc để đất nước được độc lập, để quê hương không còn cảnh chia lìa. Tại Quảng Trị, ông được phân công vào đơn vị công binh – một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Công việc của ông là rà phá bom mìn, mở đường cho bộ đội và xe vận tải tiến vào chiến trường. Mỗi bước đi đều phải thật cẩn trọng, mỗi thao tác đều đòi hỏi sự bình tĩnh và kinh nghiệm, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho cả đơn vị.Có những ngày mưa nắng thất thường, đất đỏ bám đầy áo quần, ông Ườm cùng đồng đội vẫn âm thầm làm việc từ sáng sớm đến tối muộn. Khi tiếng bom vang lên ở phía xa, ông và đồng đội nhanh chóng ẩn mình trong công sự, rồi lại tiếp tục nhiệm vụ khi tình hình tạm lắng. Dù luôn phải đối mặt với hiểm nguy, ông chưa bao giờ chùn bước, bởi ông hiểu rằng con đường mình mở ra chính là con đường sống cho đồng đội ở phía sau.Trong những đợt chiến đấu căng thẳng, ông Ườm không chỉ là một người lính gan dạ mà còn là chỗ dựa tinh thần cho anh em trong đơn vị. Ông thường động viên đồng đội giữ vững niềm tin, chia sẻ từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi. Giữa chiến trường khốc liệt, tình đồng chí, đồng đội trở thành sức mạnh lớn lao, giúp mọi người vượt qua nỗi sợ hãi và gian khổ.Chiến tranh kéo dài, nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống, để lại trong lòng ông Uờm những ký ức không thể nào quên. Mỗi lần nhớ lại Quảng Trị, ông luôn trầm ngâm, bởi nơi đó không chỉ là chiến trường ác liệt mà còn là nơi ghi dấu bao hy sinh thầm lặng của những người lính trẻ tuổi. Tuy vậy, ông chưa từng hối tiếc về quãng thời gian ấy, bởi ông tin rằng sự hy sinh của thế hệ mình là cần thiết để đổi lấy hòa bình cho đất nước.Ngày đất nước thống nhất, ông Ườm rời chiến trường, trở về quê hương với cuộc sống đời thường giản dị. Dẫu mang trên mình những vết tích của chiến tranh và ký ức không phai, ông vẫn luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc. Với con cháu sau này, ông thường kể lại câu chuyện về Quảng Trị không phải để nói về mất mát, mà để nhắc nhở mọi người trân trọng hòa bình và biết ơn những người đã hy sinh.Câu chuyện về ông Ườm ở chiến trường Quảng Trị là biểu tượng cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của người lính Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn