NGƯỜI CON ANH DŨNG CỦA CỐ THỦ TƯỚNG VÕ VĂN KIỆT, ĐÃ HIẾN TRỌN TUỔI XUÂN CHO TỔ QUỐC
Lịch sử cách mạng Việt Nam ghi nhớ đồng chí Võ Văn Kiệt (Sáu Dân) như một nhà lãnh đạo tài năng. Nhưng ít người biết rằng, người con trai cả của ông – Anh hùng liệt sĩ Võ Dũng – cũng đã ngã xuống trên chiến trường khi mới 21 tuổi. Võ Dũng, tên thật Phan Chí Dũng (1951–1972), sinh tại Rạch Giá (nay thuộc Kiên Giang), là con của đồng chí Võ Văn Kiệt và bà Trần Kim Anh.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, đất nước chia cắt. Đồng chí Sáu Dân ở lại miền Nam hoạt động bí mật, còn mẹ anh một mình nuôi con trong điều kiện vô cùng gian khó, luôn phải đối mặt với sự truy lùng của chính quyền Sài Gòn.
Năm 1960, Võ Dũng được tổ chức đưa ra miền Bắc học tập theo một hành trình đặc biệt: từ Campuchia sang Hồng Kông, qua Quảng Châu rồi về Hà Nội. Sau đó anh học tại Trường Học sinh miền Nam ở Hải Phòng và lớn lên trong sự đùm bọc của gia đình bà Nguyễn Thị Bảy (Bảy Huệ) – phu nhân đồng chí Nguyễn Văn Linh.
Những người từng sống cùng đều nhớ về Võ Dũng như một người anh hiền lành, sống tình cảm, luôn yêu thương và chăm sóc các em nhỏ.
Đúng lúc ấy, bi kịch lớn nhất của gia đình xảy ra...
Ngày 17/12/1966, mẹ anh cùng hai em nhỏ lên đường vào chiến khu thăm đồng chí Võ Văn Kiệt thì chiếc tàu chở họ bị trực thăng quân đội Sài Gòn bắn chìm trên sông.
Bà Trần Kim Anh cùng hai người con nhỏ đều thiệt mạng.
Đồng chí Võ Văn Kiệt nhiều ngày liền tự mình đi dọc bờ sông tìm thi thể vợ con. Nhưng ông dặn mọi người không báo tin cho Võ Dũng, sợ ảnh hưởng đến việc học và tinh thần của con.
Sau nhiều năm không nhận được tin mẹ, Võ Dũng linh cảm đã có chuyện chẳng lành. Anh nhiều lần xin được vào Nam chiến đấu.
Năm 1969, khi được cử vào chiến trường, nhiều người đề nghị bố trí cho anh đi đường an toàn bằng máy bay vì là con của một lãnh đạo cấp cao.
Anh kiên quyết từ chối.
"Đã đi miền Nam thì phải vượt Trường Sơn. Bao nhiêu cán bộ, chiến sĩ đều đi như vậy, con cũng phải đi như mọi người."
Ngay cả chiếc tăng võng tốt hơn được phát riêng, anh cũng không nhận, chỉ sử dụng đúng tiêu chuẩn như mọi chiến sĩ khác.
Trước ngày lên đường, anh chỉ nói với người thân:
"Các cô cứ yên tâm. Con sẽ trả thù cho má và hai em. Một là xanh cỏ, hai là đỏ ngực."
Sau nhiều tháng vượt Trường Sơn, Võ Dũng vào tới chiến trường và gặp lại cha sau nhiều năm xa cách.
Cuộc đoàn tụ ấy diễn ra rất ngắn.
Ban đầu, cấp trên bố trí anh làm công tác thông tin để hạn chế nguy hiểm. Nhưng anh tha thiết xin được về đúng quê hương của mẹ, trực tiếp cầm súng chiến đấu.
Đến năm 1971, anh tình nguyện chuyển sang Trung đội Trinh sát – đơn vị thường xuyên hoạt động sát tuyến phòng thủ đối phương, nơi nguy hiểm nhất.
Rạng sáng 21/4/1972, trong một chuyến trinh sát tại khu vực kênh Tây Ký (nay thuộc tỉnh Bạc Liêu), Võ Dũng cùng hai đồng đội rơi vào ổ phục kích.
Ba người đã chiến đấu đến những giây phút cuối cùng.
Võ Dũng anh dũng hy sinh khi mới 21 tuổi.
Sau ngày đất nước thống nhất, đồng chí Võ Văn Kiệt đã nhờ đơn vị tìm lại phần mộ con trai. Hài cốt Võ Dũng được đưa về an nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ An Nhơn Tây (Củ Chi, TP.HCM).



