Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI CON ANH HÙNG BÊN BỜ SUỐI VỐI

Câu chuyện về Anh hùng Ngô Mây

Gia Lai24/06/2026TRẦN THỊ KIM HOA (Đoàn xã Canh Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, trên dải đất Bình Định (cũ, sau sáp nhập là Gia Lai) nắng gió, có một chàng trai nông dân nghèo mang trong mình một tấm lòng yêu nước nồng nàn. Đó là Ngô Mây, sinh năm 1924 tại thôn Chánh Hội, xã Cát Chánh, huyện Phù Cát (nay là xã Ngô Mây). Anh mồ côi cha từ nhỏ, lớn lên cùng mẹ trong cảnh thiếu thốn trăm bề. Tuổi thơ của Ngô Mây gắn với ruộng đồng, với những buổi chiều chăn trâu trên cánh đồng quê, nhưng trong lòng chàng trai ấy luôn cháy lên một khát vọng: được góp sức mình bảo vệ quê hương, đất nước.

Năm 1945, khi cả dân tộc vùng lên giành chính quyền, Ngô Mây hăng hái tham gia cùng Việt Minh cướp chính quyền tại địa phương. Anh gia nhập “Đội tự vệ sắt”, ngày ngày luyện tập, sẵn sàng cầm vũ khí thô sơ để bảo vệ làng xóm. Với anh, được đứng trong hàng ngũ những người chiến đấu cho độc lập, tự do của Tổ quốc là niềm tự hào lớn nhất của tuổi trẻ.

Đến tháng 4 năm 1947, khi quân Pháp ngày càng mở rộng các cuộc tấn công, Ngô Mây xung phong nhập ngũ. Anh được biên chế vào Đại đội Quyết tử, Tiểu đoàn 50, Trung đoàn 94 thuộc Liên khu 5 – nơi tập hợp những người lính trẻ tuổi mang trong tim quyết tâm “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Tháng 10 năm 1947, quân Pháp từ An Khê ồ ạt đánh xuống Gia Lai theo quốc lộ 19, với xe tăng, xe bọc thép và đại bác hùng hậu. Trong khi đó, bộ đội ta chỉ có vũ khí thô sơ, thiếu thốn đủ thứ. Trước tình thế ấy, Ngô Mây cùng hơn bốn mươi đồng chí của mình đã không hề run sợ. Các anh xung phong nhận nhiệm vụ đặc biệt: ôm bom, lao thẳng vào xe tăng của giặc để ngăn bước tiến của địch, mở đường cho đồng đội chiến đấu.

Ngày 24 tháng 10 năm 1947, tại bờ suối Vối, cách An Khê chừng hai ki-lô-mét, trận đánh phục kích diễn ra ác liệt. Khi đoàn xe quân Pháp lọt vào đúng nơi quân ta đã mai phục từ trước, Ngô Mây bình tĩnh ôm chặt quả bom trong tay, mắt nhìn thẳng về phía chiếc xe bọc thép đang tiến tới. Không một chút chần chừ, anh lao mình về phía quân địch. Một tiếng nổ vang lên giữa rừng núi Tây Nguyên, chiếc xe bọc thép bị phá hủy, nhiều binh lính địch bị tiêu diệt. Ngô Mây đã anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất mà anh nguyện hiến cả tuổi xuân để bảo vệ, khi vừa tròn hai mươi ba tuổi.

Hành động của Ngô Mây đã làm chậm bước tiến của quân Pháp, tạo điều kiện cho đồng đội anh dũng chiến đấu, bảo vệ vùng đất Tây Nguyên trong những ngày đầu kháng chiến đầy gian khó. Sự hy sinh ấy là kết tinh của một tinh thần yêu nước trong sáng, một ý chí kiên cường không gì lay chuyển được, dù tuổi đời còn rất trẻ.

Để ghi nhớ công ơn và sự hy sinh cao cả của anh, năm 1955, trong đợt phong tặng danh hiệu đầu tiên của Nhà nước, Ngô Mây đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày nay, tên anh được đặt cho nhiều con đường, ngôi trường và những di tích lịch sử trên khắp đất nước, như một lời nhắc nhở các thế hệ mai sau về một người con đất Bình Định đã hiến cả tuổi thanh xuân của mình cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc.

Câu chuyện về Ngô Mây mãi là bài học quý giá về lòng yêu nước, về tinh thần dũng cảm, sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng cao đẹp – một tấm gương sáng để các em học sinh hôm nay noi theo, trân trọng và biết ơn những gì cha ông đã đánh đổi để có được hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn