Người con anh hùng của Lệ Thủy
Năm 1966, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Thắng nhập ngũ vào một đơn vị công binh. Nhiệm vụ của ông là đảm bảo giao thông trên tuyến đường Trường Sơn đoạn đi qua Quảng Bình – nơi được xem là “yết hầu” của tuyến vận tải. Công việc của ông và đồng đội không chỉ là sửa đường, bắc cầu mà còn rà phá bom mìn còn sót lại sau mỗi trận đánh phá.
Những ngày ấy, máy bay Mỹ đánh phá gần như không ngừng nghỉ. Ban ngày, cả đơn vị phải ẩn nấp trong rừng sâu, tranh thủ nghỉ ngơi. Đêm xuống, họ lại lặng lẽ ra đường làm nhiệm vụ. Ánh trăng mờ, tiếng xe tải ì ầm, xen lẫn tiếng côn trùng và cả sự căng thẳng thường trực. Ông Thắng nhớ lại: “Chỉ cần chậm một đoạn đường chưa được san lấp, đoàn xe phía sau có thể bị ách lại, trở thành mục tiêu cho máy bay địch.”
Một lần, vào đầu năm 1968, đơn vị ông nhận nhiệm vụ khẩn cấp sửa chữa một cây cầu bị đánh sập sau trận bom lớn. Thời gian gấp rút, nếu không khôi phục kịp, tuyến vận tải sẽ bị gián đoạn. Trong khi đang làm việc, máy bay địch quay lại ném bom. Đất đá văng tung tóe, nhiều đồng đội bị thương. Ông Thắng bị sức ép khiến choáng váng, nhưng vẫn cùng tổ công binh tiếp tục ghép lại từng tấm ván, dựng lại nhịp cầu tạm. Chỉ trong một đêm, cây cầu được khôi phục, kịp thời cho đoàn xe tiếp tục hành trình.
Chiến tranh kết thúc, ông Thắng trở về quê với một bên tai bị giảm thính lực do ảnh hưởng của bom nổ. Cuộc sống thời bình không hề dễ dàng, nhưng ông không nản chí. Ông tham gia sản xuất nông nghiệp, nuôi con ăn học và tích cực tham gia các hoạt động của hội cựu chiến binh tại địa phương. Với ông, điều quý giá nhất là được sống trong hòa bình và chứng kiến quê hương đổi thay từng ngày.
Giờ đây, khi đã ngoài 70 tuổi, ông Thắng vẫn giữ thói quen dậy sớm, chăm sóc vườn tược và thỉnh thoảng tham gia nói chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ. Những câu chuyện của ông không mang màu sắc hào nhoáng, mà giản dị, chân thực, giúp người nghe hiểu rõ hơn về sự gian khổ của một thời chiến tranh.
Câu chuyện của ông Lê Văn Thắng là hình ảnh tiêu biểu cho lớp người đã âm thầm cống hiến tuổi trẻ cho đất nước. Chính họ – những con người bình dị – đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông, bảo đảm cho tiền tuyến có đủ sức chiến đấu, để hôm nay Quảng Bình được sống trong những ngày yên bình.



