Cựu chiến binh

NGƯỜI CON CHƯA KỊP TRỞ VỀ

Chỉ còn vài ngày nữa là được về phép thăm mẹ sau nhiều năm xa cách, nhưng người chiến sĩ trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Câu chuyện là lời tri ân đối với những người đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Quảng Ngãi26/06/2026Đinh Văn Quang (Xã Đăk Rve, tỉnh Quảng Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Bảy về mang theo những cơn mưa nhẹ và những ký ức không bao giờ cũ. Trong căn nhà nhỏ nơi miền quê yên bình, bà Nguyễn Thị Lan vẫn cẩn thận lau chùi tấm ảnh của người con trai đã hy sinh hơn nửa thế kỷ trước.

Trong ảnh, anh vẫn trẻ.

Vẫn là chàng trai tuổi đôi mươi với ánh mắt sáng và nụ cười hiền lành.

Thời gian đã đi qua rất lâu.

Nhưng với người mẹ ấy, con trai bà dường như chưa bao giờ già đi.

Năm 1969, Nguyễn Văn Thành lên đường nhập ngũ.

Ngày ấy, anh vừa tròn mười chín tuổi.

Mang trong tim lý tưởng của tuổi trẻ và tình yêu quê hương sâu sắc, anh tạm biệt mẹ già để bước vào cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc.

Trước lúc đi, anh hứa:

"Mẹ đợi con nhé. Hòa bình rồi con sẽ về."

Lời hứa ấy trở thành niềm hy vọng lớn nhất của người mẹ.

Những năm sau đó, bà sống bằng những lá thư gửi từ chiến trường.

Trong thư, Thành luôn động viên mẹ.

Anh kể về đồng đội.

Về những cánh rừng Trường Sơn.

Về niềm tin chiến thắng.

Anh chưa từng than vãn khó khăn.

Cũng không bao giờ kể về những hiểm nguy mình phải đối mặt.

Bởi anh biết mẹ sẽ lo lắng.

Năm 1972, đơn vị của Thành lập nhiều chiến công xuất sắc.

Sau một thời gian dài chiến đấu liên tục, anh được cấp trên xem xét cho nghỉ phép ngắn ngày để về thăm gia đình.

Khi nhận được tin ấy, Thành vui mừng khôn xiết.

Đêm hôm đó, anh ngồi viết thư cho mẹ.

Anh báo tin mình sắp được trở về.

Anh còn dặn mẹ giữ gìn sức khỏe.

Anh bảo khi về sẽ sửa lại mái nhà đã cũ.

Sẽ phụ mẹ làm rẫy.

Sẽ cùng mẹ ăn bữa cơm đoàn tụ mà cả hai đã chờ đợi nhiều năm.

Lá thư ấy được gửi đi.

Ở quê nhà, người mẹ vui đến mất ngủ.

Bà đếm từng ngày.

Mỗi sáng lại ra đầu ngõ nhìn xa xăm.

Tưởng tượng cảnh con trai bước về trên con đường đất đỏ thân quen.

Nhưng chiến tranh luôn chứa đựng những điều nghiệt ngã.

Chỉ vài ngày trước khi được về phép, đơn vị của Thành nhận nhiệm vụ chiến đấu khẩn cấp.

Trong trận đánh ác liệt ấy, anh đã anh dũng hy sinh.

Người đồng đội kể lại rằng, trong túi áo của anh lúc ấy vẫn còn tờ giấy ghi lịch nghỉ phép.

Và một mảnh giấy nhỏ ghi địa chỉ nhà.

Anh đã rất mong được trở về.

Nhưng cuối cùng không thể thực hiện được lời hứa với mẹ.

Ngày nhận giấy báo tử, bà Lan ngã quỵ.

Người mẹ nào cũng mong con bình an.

Không ai chuẩn bị được cho nỗi đau mất con.

Đặc biệt là khi ngày đoàn tụ đã ở rất gần.

Những ngày sau đó, bà vẫn giữ thói quen ngóng ra đầu ngõ.

Không phải vì bà không tin sự thật.

Mà bởi trái tim người mẹ chưa thể chấp nhận việc con mình sẽ mãi mãi không trở về.

Năm tháng trôi qua.

Con đường làng thay đổi.

Những đứa trẻ lớn lên.

Đất nước hòa bình.

Nhưng hình ảnh người con trai tuổi đôi mươi vẫn còn nguyên trong ký ức của bà.

Mỗi dịp tháng Bảy.

Mỗi lần nghe bài hát về người lính.

Mỗi lần nhìn thấy màu xanh áo bộ đội.

Bà lại nhớ đến con.

Nhớ lời hứa ngày nào.

Nhớ lá thư cuối cùng.

Nhớ ngày con sắp được trở về.

Câu chuyện của Nguyễn Văn Thành không phải là câu chuyện duy nhất trong chiến tranh.

Đã có biết bao người lính trẻ ra đi khi còn mang trong mình những dự định dang dở.

Có người chưa kịp cưới vợ.

Có người chưa kịp gặp lại cha mẹ.

Có người chưa kịp nhìn thấy ngày hòa bình.

Nhưng tất cả họ đều có chung một lý tưởng:

Đó là bảo vệ độc lập của dân tộc.

Để thế hệ mai sau được sống trong tự do và hạnh phúc.

Ngày nay, chúng ta được học tập dưới mái trường yên bình.

Được theo đuổi những ước mơ của mình.

Đó chính là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân và sự hy sinh của những người như Nguyễn Văn Thành.

Người con ấy chưa kịp trở về.

Nhưng tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao đẹp của anh sẽ mãi sống trong trái tim nhân dân Việt Nam.

Và mỗi mùa tri ân trở lại, câu chuyện ấy lại nhắc nhở chúng ta rằng:

Hòa bình là điều vô giá.

Và lòng biết ơn là điều không bao giờ được phép lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CON CHƯA KỊP TRỞ VỀ | Câu chuyện thời hoa lửa