Người con của bản làng
Lộc Minh Trường rời bản làng trong một buổi sáng mà núi rừng vẫn còn phủ sương.
Người thân đứng tiễn.
Không ai biết ngày trở về sẽ là bao giờ.
Trường mang theo những hình ảnh quen thuộc của quê hương.
Mái nhà.
Con suối.
Những nương lúa.
Tiếng gọi nhau mỗi buổi chiều.
Những ký ức ấy theo anh trong suốt những năm tháng chiến tranh.
Khi mệt mỏi, anh nghĩ về quê.
Khi hiểm nguy, anh nghĩ về những người đang chờ.
Và mỗi lần như vậy, anh lại có thêm sức mạnh.
Người lính đi rất xa, nhưng quê hương luôn ở trong từng bước chân.


