Bài viết

NGƯỜI CON CỦA CẨM XUYÊN VÀ LỜI NHẮN CUỐI CÙNG

Tác phẩm tái hiện lại những giây phút bi tráng và đầy bản lĩnh của Tổng Bí thư Hà Huy Tập trước tòa án binh và trên trường bắn Hóc Môn. Câu chuyện tập trung làm nổi bật khí phách của một nhà lãnh đạo kiên trung, người đã đối mặt với cái chết bằng một sự bình thản hiếm có. Lời nhắn nhủ cuối cùng về việc "làm tròn nhiệm vụ" được khắc họa như một lời thề danh dự của người cộng sản. Qua đó, người đọc không chỉ thấy được sự tàn khốc của chiến tranh mà còn cảm nhận được vẻ đẹp rạng ngời của lý tưởng c

Hà Tĩnh25/04/2026Bùi Thị Thùy Dung (Chi đoàn Trường Tiểu học Thạch Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn phòng giam lạnh lẽo tại Khám Lớn Sài Gòn năm 1941, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và sự chết chóc. Nhưng ở đó, có một người đàn ông mảnh khảnh, cặp kính cận đã mờ đi vì sương đêm nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc một niềm tin mãnh liệt. Đó là Hà Huy Tập – vị Tổng Bí thư thứ ba của Đảng ta.

Ngày 25 tháng 3 năm 1941, thực dân Pháp đưa ông ra tòa án binh. Trước những lời buộc tội đanh thép về việc chỉ đạo cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ, Hà Huy Tập vẫn giữ thái độ bình thản đến lạ thường. Ông không phủ nhận lý tưởng mình theo đuổi, nhưng cũng không để kẻ thù có cơ hội khai thác thông tin. Khi viên thẩm phán hằn học hỏi về sự hối lỗi, ông đứng thẳng người, dõng dạc trả lời giữa công đường: "Tôi chẳng có gì phải hối tiếc. Nếu còn sống, tôi vẫn sẽ tiếp tục hoạt động!"

Đó không phải là lời thách thức của một kẻ liều lĩnh, mà là bản lĩnh của một trí thức cách mạng đã thấu tận cùng nỗi đau mất nước.

Sáng sớm ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại trường bắn Hóc Môn, sương mù còn bao phủ những ngọn cỏ. Thực dân Pháp chuẩn bị thực hiện bản án tử hình đối với ông cùng các đồng chí Võ Văn Tần, Nguyễn Thị Minh Khai... Kẻ thù muốn dùng cái chết để gieo rắc nỗi sợ hãi, nhưng chúng đã lầm.

Trước khi loạt đạn tàn khốc vang lên, khi được hỏi có cần bịt mắt hay không, Hà Huy Tập từ chối. Ông muốn nhìn thẳng vào nòng súng quân thù, muốn nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối. Trong giây phút cận kề cái chết, ông không hề run sợ. Ông tranh thủ những giây ngắn ngủi ấy để gửi gắm một lời nhắn nhủ, một thông điệp mà sau này đã trở thành kim chỉ nam cho đạo đức của người cán bộ:

"Hãy nhắn lại với gia đình và bạn bè rằng: Đến phút cuối cùng, Hà Huy Tập vẫn làm tròn nhiệm vụ của mình."

"Làm tròn nhiệm vụ" – bốn chữ ấy nghe đơn sơ nhưng nặng tựa ngàn cân. Đó là nhiệm vụ với Đảng, với nhân dân và với chính lương tâm của một người trí thức yêu nước. Tiếng súng vang lên, Hà Huy Tập ngã xuống ở tuổi 35 – độ tuổi rực rỡ nhất của đời người. Thân xác ông hòa vào lòng đất Hóc Môn, nhưng tinh thần của ông đã hóa thành bất tử.

Câu chuyện về Hà Huy Tập không chỉ là về một cuộc đời hoạt động bí mật đầy gian truân từ Liên Xô đến Trung Quốc rồi về nước, mà là bài học về sự liêm chính. Dù giữ chức vụ cao nhất của Đảng, ông vẫn sống một đời giản dị, dành trọn tâm huyết cho lý luận và thực tiễn cách mạng. Di sản ông để lại không chỉ là những cuốn sách về lịch sử Đảng, mà chính là cái tư thế hiên ngang trước họng súng quân thù – một biểu tượng vĩnh cửu của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn