Bài viết

NGƯỜI CON CỦA CÙ LAO ÔNG HỔ

An Giang15/06/2026Văn Huỳnh Thuý Vy (Đoàn TN Uỷ ban MTTQ VN tỉnh An Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở giữa dòng sông Hậu hiền hòa, có một vùng đất cù lao xanh mát mang tên Mỹ Hòa Hưng. Người dân An Giang thường gọi nơi ấy bằng cái tên thân thương: Cù lao Ông Hổ. Cũng chính nơi đây, ngày 20 tháng 8 năm 1888, một người con ưu tú của quê hương An Giang đã cất tiếng khóc chào đời. Người ấy là Tôn Đức Thắng, sau này được nhân dân cả nước kính trọng gọi bằng cái tên gần gũi: Bác Tôn.

Tuổi thơ của Bác Tôn gắn với con nước sông Hậu, với mái nhà đơn sơ, với những ngày chứng kiến cảnh người dân quê mình lam lũ, nghèo khó dưới ách áp bức, bóc lột. Từ nhỏ, Bác đã sống giản dị, chịu khó, thương người và sớm hình thành trong lòng một tình yêu sâu nặng đối với quê hương, đất nước. Chính những năm tháng lớn lên trên vùng đất An Giang nghĩa tình ấy đã nuôi dưỡng trong Bác ý chí vươn lên và khát vọng làm điều có ích cho nhân dân.

Khi trưởng thành, Tôn Đức Thắng rời quê lên Sài Gòn học nghề. Từ một người thợ, Bác thấu hiểu nỗi vất vả của những người lao động. Bác không chọn cuộc sống yên phận cho riêng mình, mà chọn con đường đấu tranh vì quyền lợi của công nhân, vì độc lập của dân tộc. Trong những năm tháng đầy hiểm nguy, Bác vẫn kiên cường, bền bỉ, luôn đặt lợi ích của Tổ quốc và nhân dân lên trên hết.

Câu chuyện về Bác Tôn không ồn ào, không phô trương, nhưng lặng lẽ tỏa sáng bằng nhân cách lớn. Người ta nhớ đến Bác bởi đức tính cần kiệm, liêm chính, khiêm tốn và tận tụy. Dù ở cương vị nào, Bác vẫn giữ nếp sống giản dị của người con Nam Bộ: chân thành, mộc mạc, gần dân, thương dân. Đối với Bác, làm cách mạng không phải để được vinh danh, mà là để phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân.

Có những năm tháng bị giam cầm, thử thách, nhưng Bác Tôn vẫn không khuất phục. Gian khổ không làm Bác nản lòng; tù đày không thể làm phai nhạt lý tưởng cách mạng. Chính ý chí ấy đã góp phần làm nên hình ảnh một người chiến sĩ cộng sản kiên trung, một tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí đấu tranh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Sau ngày đất nước thống nhất, Bác Tôn có dịp trở về thăm quê hương An Giang. Dòng sông Hậu vẫn chảy, hàng cây vẫn xanh, bà con quê nhà vẫn đôn hậu, nghĩa tình. Với người dân Mỹ Hòa Hưng, hình ảnh Bác Tôn trở về không chỉ là niềm tự hào, mà còn là minh chứng rằng từ một vùng quê bình dị, nếu có lý tưởng, có ý chí và có tình yêu nước sâu sắc, con người có thể cống hiến những điều lớn lao cho dân tộc.

Ngày nay, về thăm Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng ở Mỹ Hòa Hưng, mỗi người như được trở lại với không gian bình dị của một thời đã xa. Mái nhà xưa, những hiện vật, những câu chuyện về cuộc đời Bác Tôn vẫn âm thầm nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về một nhân cách lớn: sống trong sạch, làm việc tận tụy, yêu nước bằng hành động cụ thể và luôn biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.

Câu chuyện về Bác Tôn là câu chuyện của một đời người trọn vẹn với nước, với dân. Từ Cù lao Ông Hổ bên dòng sông Hậu, người con An Giang ấy đã đi vào lịch sử dân tộc bằng chính sự giản dị, trung thành và cống hiến không mệt mỏi. Đó không chỉ là niềm tự hào của quê hương An Giang, mà còn là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay.

Mỗi đoàn viên, thanh niên khi nghe câu chuyện về Bác Tôn cần tự nhắc mình phải sống có lý tưởng, học tập nghiêm túc, lao động trách nhiệm, biết yêu thương cộng đồng và góp phần xây dựng quê hương. Bởi tiếp nối truyền thống cha anh không chỉ là nhớ về quá khứ, mà còn là biến lòng biết ơn thành hành động đẹp trong hiện tại.

Dòng sông Hậu vẫn ngày đêm bồi đắp phù sa cho quê hương An Giang. Câu chuyện về Bác Tôn cũng như dòng phù sa ấy, âm thầm bồi đắp lòng yêu nước, niềm tự hào và trách nhiệm cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn