NGƯỜI CON CỦA ĐẤT THÉP VÀ KHÚC CA CHIẾN THẮNG Ở THẠNH PHƯỚC
Chiến tranh đi qua, những vết sẹo trên thân thể có thể mờ đi, nhưng tinh thần của Anh hùng Phạm Văn Chiến vẫn sáng mãi như ngọn lửa. Từ một cậu bé 17 tuổi làm cơ sở an ninh, ông đã đi qua những năm tháng rực lửa nhất để mang về bình yên cho đất mẹ Tây Ninh. Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (1976) chính là sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời tận trung với nước, tận hiếu với dân.

Giữa cái nắng cháy da cháy thịt của vùng đất Gò Dầu, Tây Ninh những năm 1960, có một chàng thanh niên dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt sáng quắc nghị lực. Đó là Phạm Văn Chiến, hay cái tên thân thương mà đồng đội vẫn gọi là Tư Chiến. Ở tuổi 17, khi chúng bạn còn mải mê với những thú vui của tuổi trẻ, Tư Chiến đã chọn cho mình một con đường đầy rẫy hiểm nguy: Trở thành "tai mắt" cho cách mạng ngay trong lòng địch.
1. Trận chiến sinh tử giữa "vòng vây"
Tháng 11 năm 1969, xã Thạnh Phước rung chuyển bởi tiếng xích xe tăng và tiếng gầm rú của máy bay. Một tiểu đoàn của Sư đoàn 25 "Tia chớp nhiệt đới" cùng hàng loạt xe tăng, lính bảo an càn quét vào căn cứ. Chúng hung hãn xăm tìm từng hầm bí mật, quyết tâm xóa sổ lực lượng của ta.
Trong tình thế hiểm nghèo, đại bộ phận căn cứ phải rút lui để bảo toàn lực lượng. Tư Chiến nhận lệnh ở lại cùng Đội trinh sát. Suốt 7 ngày đêm ròng rã, trong tiếng pháo bầy dội xuống đầu, ông cùng đồng đội như những bóng ma ẩn hiện trong rừng rậm. Có lần, một chiếc xe quân sự địch chỉ cách chỗ ông vài mét, Tư Chiến nín thở, chờ đúng thời khắc kẻ thù lọt vào tầm ngắm, ông tung người ném quả lựu đạn chính xác. Một tiếng nổ vang dội, chiếc xe bốc cháy ngùn ngụt, lính địch ngã gục. Trận ấy, tổ của ông diệt 24 tên, bẻ gãy ý chí càn quét của kẻ thù.
2. Dưới làn bom đạn Mỹ
Mùa hè năm 1971, Thạnh Phước một lần nữa trở thành túi bom. Lần này là quân Mỹ trực tiếp đổ quân. Bầu trời Thạnh Phước xám xịt bởi khói bom B-52 và pháo bầy. Tư Chiến lúc này là mũi nhọn chặn đầu.
Giữa tiếng rít của đạn pháo, ông hô vang: "Anh em bám sát trận địa, không để chúng lọt vào căn cứ!". Hình ảnh người chiến sĩ trinh sát nhỏ bé, mưu trí lách qua những hố bom, tiếp cận sát sườn xe bọc thép địch đã trở thành nỗi khiếp sợ cho quân viễn chinh. Kết thúc trận đánh, tổ của ông tiêu diệt 45 tên Mỹ, bắn cháy 2 xe bọc thép. Giữa "vành đai lửa", sự dũng cảm của Tư Chiến đã bảo vệ tuyệt đối an toàn cho đầu não của ta.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
3. Nghĩa tình đồng đội giữa làn tên mũi đạn
Đỉnh điểm của lòng quả cảm là trận đánh tháng 7 năm 1973. Địch tung tiểu đoàn thám sát tinh nhuệ hòng "nhổ cỏ" căn cứ Thạnh Phước. Tư Chiến chỉ huy đơn vị phối hợp với địa phương đánh trả kiên cường. Hàng chục tên địch gục ngã trước nòng súng của ông.
Thế nhưng, giữa lúc lửa đạn ác liệt nhất, một đồng chí ở đơn vị bạn ngã xuống. Thi thể người đồng đội nằm trơ chọi giữa vùng kiểm soát của địch. Không thể để đồng đội lạnh lẽo nơi chiến trường, mặc cho tiếng súng bắn tỉa của quân thám sát đang rình rập, Tư Chiến bất ngờ lao ra như một mũi tên. Ông băng mình qua những lùm cây, vác đồng đội lên vai và chạy ngược về phía hậu cứ dưới sự yểm trợ của anh em. Nghĩa cử ấy không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tình đồng chí thiêng liêng "không bỏ rơi nhau" của người chiến sĩ Công an.



