Người con của đồng lúa
Phạm Văn Tấn sinh năm 1933 tại một làng quê trù phú của Thái Bình, nơi những cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của ông gắn liền với bùn đất, với những buổi theo cha ra đồng từ khi còn rất nhỏ. Nhưng chính những cánh đồng ấy, khi chiến tranh đến, lại trở thành nơi che chở và cũng là chiến trường.
Năm 18 tuổi, ông tham gia lực lượng du kích địa phương. Không có vũ khí hiện đại, ông và đồng đội dựa vào chính địa hình quen thuộc để chiến đấu. Họ đào hầm trong ruộng, tạo những lối đi bí mật giữa các bờ đê, lợi dụng từng bụi lúa để ẩn mình.
Phạm Văn Tấn đặc biệt giỏi trong việc di chuyển mà không để lại dấu vết. Ông có thể lặng lẽ bò qua ruộng lúa mà không làm lay động ngọn lúa nào. Đồng đội thường nói vui rằng: “Tấn đi như gió, mà lúa còn chẳng biết.”
Một trận phục kích đáng nhớ diễn ra vào một buổi chiều muộn. Khi đó, một toán lính địch tiến vào làng, đi qua cánh đồng rộng. Ông cùng 5 đồng đội đã nằm sẵn trong ruộng từ trước đó, ngâm mình dưới nước suốt nhiều giờ.
Khi địch tiến vào vị trí, họ bất ngờ nổ súng từ nhiều phía. Trận đánh diễn ra nhanh chóng, khiến địch hoảng loạn. Sau đó, cả nhóm rút lui theo những con đường nhỏ giữa ruộng mà chỉ người địa phương mới biết.
Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến thắng. Một lần khác, trong khi làm nhiệm vụ, ông mất đi một người bạn thân. Người đó hy sinh ngay trên cánh đồng nơi họ từng cùng nhau cấy lúa.
Sau trận đó, ông ngồi rất lâu bên bờ ruộng. Ông nói nhỏ:
“Đồng lúa này không chỉ nuôi sống chúng ta, mà còn giữ lại cả ký ức của chúng ta.”
Sau hòa bình, ông trở lại làm nông dân. Nhưng mỗi mùa lúa chín, ông lại nhớ về những ngày tháng chiến đấu – nơi từng hạt thóc, từng luống cày đều gắn với máu và nước mắt.



