Người con của gió Lào
Nguyễn Văn Thắng sinh năm 1922 tại một vùng quê đầy nắng gió của Quảng Bình. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cơn gió Lào bỏng rát và những mùa hạn kéo dài. Chính sự khắc nghiệt của thiên nhiên đã rèn cho ông một ý chí bền bỉ từ rất sớm.
Khi cách mạng lan tới miền Trung, ông nhanh chóng tham gia lực lượng du kích địa phương. Địa hình quê ông vừa có đồi cát, vừa có rừng núi – một lợi thế lớn nhưng cũng đầy hiểm nguy.
Ông được giao nhiệm vụ trinh sát và dẫn đường. Những con đường cát nóng bỏng ban ngày, lạnh buốt ban đêm, ông đều thuộc như lòng bàn tay.
Một lần, ông nhận nhiệm vụ dẫn một đơn vị vượt qua khu vực địch kiểm soát để vào căn cứ. Trời nắng gắt, cát nóng như than, nhiều người trong đoàn kiệt sức. Nhưng ông vẫn đi trước, vừa đi vừa động viên:
“Qua được đoạn này, sẽ có nước… phải cố.”
Khi đêm xuống, họ tiếp tục hành quân. Nhưng không may, một toán địch phát hiện và truy đuổi. Ông lập tức thay đổi hướng đi, dẫn cả đơn vị vòng qua những cồn cát lớn, nơi dấu chân nhanh chóng bị gió xóa đi.
Nhờ sự nhanh trí đó, cả đơn vị thoát khỏi vòng vây.
Sau chiến tranh, người ta thường nói:
“Gió Lào có thể khắc nghiệt… nhưng không khắc nghiệt bằng ý chí của ông Thắng.”



