Người con của liệt sĩ – Lớn lên từ ký ức
Anh lớn lên mà không biết mặt cha, chỉ biết qua những tấm ảnh đã cũ và lời kể của mẹ. Mỗi lần nhìn vào di ảnh, anh lại tự hỏi: “Nếu cha còn sống, cuộc sống sẽ khác thế nào?”
Nhưng chính sự thiếu vắng ấy lại trở thành động lực để anh trưởng thành. Anh học tập chăm chỉ, sống trách nhiệm, luôn cố gắng để xứng đáng với sự hy sinh của cha.
Ngày anh trưởng thành, đứng trước bàn thờ, anh khẽ nói: “Cha ơi, con đã lớn rồi.” Đó không chỉ là lời nói, mà là lời hứa tiếp nối truyền thống của gia đình.


