Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người Con Của Mẹ, Người Con Của Tổ Quốc

Tin con hy sinh khiến căn nhà vốn nhỏ lại càng trở nên vắng vẻ. Mẹ không than khóc. Mẹ chỉ âm thầm chịu đựng. Từ đó, một chiếc bát không còn người dùng, một tiếng gọi không còn người trả lời, và một chỗ ngồi trở thành ký ức.

Quảng Trị25/08/2026Chi đoàn mẫu giáo (Đoàn xã Hòa An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày trước, căn nhà nhỏ của Mẹ Nguyễn Thị Ngành từng có tiếng cười của một người con. Mẹ chỉ có một người con thôi, nhưng con đã đem đến cho Mẹ sự ấm áp và niềm vui của một gia đình.

Đến ngày con phải lên đường, Mẹ đứng ở cửa tiễn con. Mẹ không giữ con ở lại. Mẹ chỉ nhìn theo thật lâu. Có lẽ Mẹ không biết đó sẽ là lần cuối cùng mình được nhìn thấy người con ấy.

Từ sau ngày con đi, Mẹ bắt đầu chờ.

Chờ một tin vui. Chờ tiếng bước chân. Chờ cánh cửa mở ra và con trở về.

Nhưng Mẹ đã chờ trong vô vọng.

Tin con hy sinh khiến căn nhà vốn nhỏ lại càng trở nên vắng vẻ. Mẹ không than khóc. Mẹ chỉ âm thầm chịu đựng. Từ đó, một chiếc bát không còn người dùng, một tiếng gọi không còn người trả lời, và một chỗ ngồi trở thành ký ức.

Mất mát ấy quá lớn bởi Mẹ chỉ có một người con. Người ta có thể dần quen với nhiều điều đã mất, nhưng Mẹ không thể có một người con khác để bù đắp khoảng trống ấy.

Trong nỗi đau, Mẹ vẫn có niềm tự hào. Con Mẹ đã hy sinh để đất nước có thể đứng lên. Người con ấy không còn ở bên Mẹ, nhưng sự hy sinh của con vẫn còn với Tổ quốc.

Mẹ lặng lẽ ở lại. Nỗi đau của Mẹ không ồn ào, nhưng sâu sắc và dai dẳng. Đó là một khoảng trống không gì lấp được và cũng là một phần ký ức lịch sử không thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Con Của Mẹ, Người Con Của Tổ Quốc | Câu chuyện thời hoa lửa